Chương 1208
Tim cô nghẹn lại, cảm giác gần như nghẹt thở khiến cô không thở nổi.
“Chỉ vì chơi đùa tình cảm của tôi? Chỉ vì trêu chọc tôi, mà anh, anh có thể bỏ ra nhiều tâm tư như vậy. Anh…”
Cô không thể hiểu nổi. Thật sự cô không thể hiểu nổi loại tình cảm như vậy.
Nỗi khiếp sợ quá lớn khiến cô không biết phải phản ứng như thế nào mới đúng. Cả người cô đều chìm tɾong hoang mang và hỗn loạn.
Tốn tâm tư? Hiên Viên Diệu chẳng hề cảm thấy bản thân tốn tâm tư gì cả.
Có một vài chuyện được thực hiện, chẳng qua chỉ là tiện tay mà thôi.
Anh không trả lời, Lý Đan Kỳ cũng không thể tiếp tục ở lại được nữa, cơ thể cô giãy dụa liên tục, cô muốn trốn.
Cô không thể đối mặt với bản thân, có làm thế nào cô cũng không thể chấp nhận kết quả như vậy.
Cơ thể lại bị đè ma͙nh, cô ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt hẹp dài của anh, ánh mắt lạnh lùng với cả rất nhiều cảm xúc mà cô không nhìn thấụ
Một lần nữa, cô lại phát hiện bản thân mình căn bản chẳng hề hiểu được anh.
“Hiên Viên Diệu, buông tôi ra, tôi, tôi muốn giết anh. Tôi…”
Câu này nói ra không có chút khí thế nào, bản thân cô cũng biết nhưng cô lại không cam tâm.
Bọn họ là kẻ thù, lập trường đối lập nhau, cô phải giết anh, cô…
“Em đã nói, em yêu tôi.” Một tay Hiên Viên Diệu giữ chặt e0 cô không để cô trốn thoát, tay kia lại xoa nhẹ gương mặt cô.
“Lý Đan Kỳ, những lời em đã tự nói, em quên rồi sao? Em nói cả đời này của em cũng sẽ không phản bội tôi, sẽ yêu tôi. Bây giờ, em lại nói muốn giết tôi?”
“Đó là bởi vì tôi không biết anh là kẻ thù của tôi.” Lý Đan Kỳ cảm thấy anh như một kẻ điên.
Sau khi anh đùa bỡn bản thân cô như vậy, lừa dối tình cảm của cô như vậy, mà còn muốn cô tiếp tục yêu anh?
Hiên Viên Diệu nhìn cô chằm chằm, ánh sáng tɾong đôi mắt u ám không rõ.
“Biết tôi là kẻ thù của em thì em không yêu nữa. Vậy tình yêu của em cũng không phải là tình yêu thật sự.”
Không thể nói lý. Quả thật không thể nói lý được,
Anh lừa cô, gạt cô, tổn thương cô, huỷ hoại cô.
Bây giờ còn nói cô không yêu anh sao?
“Yêu? Hiên Viên Diệụ Tôi bị mù mới đi yêu anh.” Lý Đan Kỳ giận điên người, ra sức vùng vẫy thoát khỏi bàn tay anh đang đặt trên người mình “Anh buông tôi ra. Tôi không muốn yêu anh nữa, tôi hận anh. Tội hận chết anh, đồ biến thái, đồ điên.”
Cô la mắng hung ác, càng giãy dụa ma͙nh hơn.
Việc huấn luyện tɾong những qua cũng có chút hiệu quả, Hiên Viên Diệu cũng tốn chút sức mới không để cô thoát được.
“Em hận tôi?” Hiên Viên Diệu chế giễu nhếch môi.
“Đúng. Tôi hận anh. Tôi hận chết anh.”
Nhìn đi.
Đây là phụ nữ, đây là lời yêu thốt ra từ miệng phụ nữ.
Bọn họ phút trước mới bản thân có thể yêu anh cả một đời, vừa quay lưng thì tình yêu này đã kèm the0 điều kiện rồi.
Cho dù trước đó anh có dùng thời gian rất dài để khiến bọn họ yêu anh. Cho dù trước đó anh đối xử với họ có tốt đi nữa.
Đến như như vậy, tình yêu của bọn họ vẫn kèm the0 điều kiện.
Đây chính là phụ nữ.
Hiên Viên Diệu không nói rõ được sự kỳ lạ tɾong lòng mình là thế nào. Trước giờ anh chưa từng có kiểu cảm giác không thoải mái như vậy.
Anh không cho là bản thân mình có lỗi.