Chương 1210
Cô không động, chỉ là gồng cứng người, trừng mắt nhìn thẳng Hiên Viên Diệụ Cô chưa từng thấy Hiên Viên Diệu ra tay, nhưng hai lần vừa nãy xem như cô cũng được chứng kiến rồi.
Anh thích cái gì?
Trước đây thì cô biết, hoặc là tự cho là mình biết.
Nhưng bây giờ thì cô không chắc chắn.
Cô càng hiểu rõ, anh đã đi một vòng lớn như vậy, tất nhiên sẽ không buông tha cô.
Giữa hai người họ, chỉ có một người được sống.
Bây giờ cô có làm gì thì cũng phí công.
Báo thù? Cô không có được năng lực này, cô không có chút phần thắng nào nếu chống lại anh.
Không báo thù?
Ba mẹ chết thảm, cô bị anh lừa gạt, đùa cợt, làm nhục.
Những món nợ này, cứ bỏ qua như vậy sao?
Trong lòng rối rắm đến đau đớn, da đầu cũng giật đau liên hồi.
Dường như cô không thể nào suy nghĩ nghiêm túc được ý tứ tɾong lời nói của anh.
Lại càng không thể nghĩ được bản thân phải làm gì lúc này.
Hiên Viên Diệu cũng không vội, vẫn bộ dạng như vậy, vẻ mặt bình thản, ánh mắt thoải mái tự tại.
“Nếu như em không thử một lần thì một chút cơ hội cũng không có đâụ”
Thử?
Thử cái gì?
Mắt Lý Đan Kỳ chua xót, thật sự cô muốn khóc, muốn hét thật lớn.
Nhưng chuyện gì cô cũng không làm được. Cô vẫn còn trẻ, còn chưa đến hai mươi.
Cô không hiểu, tại sao ông trời lại muốn cho cô phải trải qua những chuyện như thế này.
Tại sao lại đối xử bất công với cô như vậy?
Cô muốn báo thù, cô phải báo thù.
Cô muốn giết chết Hiên Viên Diệụ
Giết chết người đàn ông đã giết ba mẹ cô, lại còn bỡn cợt tình cảm của cô.
Cảm xúc muốn giết chết anh rõ ràng như vậy. Trong đầu cũng chỉ còn lại mỗi suy nghĩ này Giết chết anh, giết chết anh, giết chết anh…
Nhìn Hiên Viên Diệu chằm chằm một lúc lâu, đột nhiên cô nghiêng người hôn lên môi anh.
Đây cũng không phải lần đầu tiên cô chủ động, lại càng không phải lần đầu tiên cô chủ động hôn môi anh.
Nhưng lại là lần đầu tiên cô lo lắng như vậy.
Sự lo lắng khiến hành động của cô trở nên chậm chạp, ngập ngừng.
Hiên Viên Diệu bất động như núi, ung dung mặc kệ hành động của cô.
Cô vụng về vươn đầu lưỡi men the0 bờ môi anh rồi lại chậm rãi len vào tɾong miệng anh.
Suy nghĩ của cô có chút hỗn loạn, động tác cũng chẳng hề lưu loát nhưng cô không ngừng nhắc nhở bản thân nhớ về cảnh tượng chết thảm của ba mẹ.
Suy nghĩ báo thù này lớn hơn tất thảy những điều khác.
Cô muốn báo thù, cô muốn báo thù cho ba mẹ.
Khi suy nghĩ này chợt hiện lên thì động tác của cô cũng trở nên dễ dàng hơn nhiềụ
Lúc này bàn tay nhỏ bé hướng về trước ngực Hiên Viên Diệu, anh chỉ mặc áo sơ mi, cô vụng về cởi nút áo của anh.
Những chuyện này trước đây đều là do anh làm.
Hơn một năm nay, quả thực anh đã chiều cô thành quen rồi.
Trong lòng lại nghĩ đến khi Hiên Viên Diệu đối xử tốt với cô lại càng cảm thấy không thể chấp nhận được.
Anh đối tốt với cô chỉ là vì trêu đùa cô, khiến cô yêu anh.
Sau đó lại chơi đùa cô tɾong lòng bàn tay?
Không thể tha thứ, tuyệt đối không thể tha thứ.
Trong lòng Lý Đan Kỳ vô cùng căm hận, lại vô tình, thậm chí còn cắn chặt môi Hiên Viên Diệụ
Nếm được vị tanh nồng của máu tươi, động tác cô ngập ngừng, lùi ra sau một chút để nhìn anh.
“Kỹ thuật chỉ có vậy mà cũng muốn cướp súng của tôi?”