Người Tình Bí Ấn
Chương 1209
⬅ Trước Tiếp ➡

Thế nhưng hành động của Lý Đan Kỳ ngày hôm nay lại khiến anh không vui.
Ba mẹ cô phản bội Long Đường, chết cũng chết rồi.
Muốn gì nữa đây?
Trong lòng cô, cô muốn báo thù cho ba mẹ, đặt ba mẹ cô ở trên anh.
Nhìn xem, đây chính là phụ nữ.
Nhìn xem, đây chính là phụ nữ.
Miệng thì nói có thể chết vì anh, làm tất cả mọi thứ vì anh.
Nhưng đến cuối cùng, bọn họ cũng sẽ do dự, sẽ hối hận.
Cũng may, trước giờ anh đều không tin lời của người phụ nữ này nói.
Trước giờ anh chưa từng tin là Lý Đan Kỳ yêu anh.
Trong lòng nghĩ như vậy, thì cảm giác khó chịu kia lại càng tăng thêm.
Đột nhiên anh cảm thấy không kiên nhẫn nổi, tɾong lòng không hiểu sao lại buồn bực.
Cảm giác vô duyên vô cớ đó khiến anh khó chịu đến mức muốn giết người.
Nhìn vào ánh mắt cố chấp đang trừng mắt nhìn anh của Lý Đan Kỳ, sát ý và hận thù hiện rõ tɾong ánh mắt đó. Anh lại càng cười nhạo.
Anh đang buồn bực cái gì? Dù sao quy tắc trò chơi này cũng là do anh đặt ra.
Người nắm giữ là anh, người rối rắm phải là cô mới đúng.
“Hận đến thế nào?” Anh giữ chặt cằm cô “Hận tôi đến thế nào?”
“Tôi muốn giết chết anh.”
Khi Lý Đan Kỳ nói lời này thì liền vươn tay ra muốn tấn công.
Nhưng mấy trò võ mèo ba chân mà cô học được, ở trước mặt anh căn bản là chẳng buồn nhìn.
Chỉ vài động tác cô đã bị anh cản lại, đè cô dưới người mình, nhìn thẳng vào gương mặt cô.
“Muốn giết tôi sao? Miễn là cô có cái bản lĩnh này.”
“Hiên Viên Diệu, nhất định tôi sẽ giết chết anh. Tôi phải giết chết anh…”
Lý Đan Kỳ không thể động đậy, sự căm hận tɾong lòng càng sâu hơn.
Hiên Viên Diệu cười lạnh, vuốt ve tay cô, kéo ra sau lưng mình.
Ở nơi đó có một vật cứng, chạm vào có vẻ giống như khẩu súng.
“Em cũng đi the0 tôi khá lâu rồi. Đừng nói tôi không cho em cơ hội. Nếu như em có bản lĩnh cướp súng từ tay tôi bắn chết tôi, vậy thì, có thể báo thù cho ba mẹ em rồi.”
Đầu óc Lý Đan Kỳ hoang mang, tɾong phút chốc liền kinh sợ, anh đang nói cái gì?
“Nửa tiếng đồng hồ.” Hiên Viên Diệu cười “Tôi cho em nửa tiếng đồng hồ, nếu như em không thể, vậy thì, đừng trách tôi.”
Một người phụ nữ trên miệng nói yêu rồi lại có thể không yêụ
Anh cũng có biện pháp để trừng phạt cô.
Cơ thể Lý Đan Kỳ bị giữ chặt ở đó không thể động đậy.
Hiên Viên Diệu cũng đỡ cô ngồi dậy “Đừng nghĩ đến chuyện bỏ trốn, người bên ngoài nhiều đến mức em không thể tưởng tượng được, chi bằng nhân cơ hội này cố gắng một lần có lẽ em có thể báo thù thành công.”
Khi anh nói chuyện cũng buông lỏng tay ra. Không giữ lấy cô nữa, mà vẻ mặt thảnh thơi ngồi trên sô pha.
Lý Đan Kỳ khẽ nuốt nước bọt, ngơ ngẩn nhìn gương mặt yêu nghiệt mê hoặc đó.
Nhất thời cũng không nhúc nhích gì.
Cô không động, Hiên Viên Diệu cũng không vội. Lý Đan Kỳ ngây người sau một khoảng thời gian ngắn ngủi cũng đã định thần lại, không nghĩ gì liền giơ tay ra muốn tấn công sau lưng anh.
Chỉ là tɾong chốc lát đã bị anh giữ chặt cổ tay cô “Nếu như dùng sức ma͙nh thì em chẳng có chút cơ hội thắng nào cả.”
Anh cười, không ngại nhắc nhở cô chút ít “Em nên biết là, anh thích cái gì.”
Lý Đan Kỳ cắn răng, cổ tay bị siết chặt khẽ nhói đau khiến cô dùng sức kéo ra.


⬅ Trước Tiếp ➡