Chương 1216
Cửa phòng bị người khác mở ra, A Long và tên mặt thẹo lúc nãy cùng xông vào. Hai người đều không ngờ được sẽ thấy thấy cảnh tượng trước mắt như vậy.
Hiên Viên Diệu ôm Lý Đan Kỳ cả người đầy máu, vẻ mặt vô cùng cứng ngắc.
Tay Lý Đan Kỳ cầm súng buông thõng dưới đất, giữa ngực cô máu chảy không ngừng.
Máu chảy khiến quần áo cô và cả áo sơ mi khoác trên người Hiên Viên Diệu đều bị nhuộm đỏ.
“Chủ nhân?”
“Maụ Gọi bác sĩ.” Hai mắt Hiên Viên Diệu phiếm hồng, ánh mắt kích động như muốn giết người “Mau lên. Có nghe thấy không?”
Hai người lên tiếng trả lời rồi rời đi, lúc rời khỏi phòng lại nhìn sang Hiên Viên Diệụ
Hiên Viên Diệu như vậy, là lần đầu tiên bọn họ chứng kiến.
Hiên Viên Diệu không nhìn thấy sắc mặt của đám thuộc hạ, anh chỉ nhìn thấy máu trước mặt.
Trước mặt đều là máụ
Anh vô cùng tự tin với bản lĩnh của mình.
Nếu như Lý Đan Kỳ thật sự muốn nổ súng bắn anh thì anh cũng có cả trăm cách để tránh được.
Vì vậy anh kiêu ngạo đến mức không thèm dùng đồ giả.
Mà để súng thật đạn thật. Đạn bên tɾong cũng đều là đạn mới cả.
Rồi chờ đợi Lý Đan Kỳ nổ súng, sau đó anh sẽ dùng sức ma͙nh nói cho cô biết, cô muốn giết anh chỉ là chuyện mơ mộng hão huyền mà thôi.
Chênh lệch giữa hai bọn họ như cách cả Thái Bình Dương.
Nhưng anh lại không có được cơ hội như vậy.
Anh có nghĩ thế nào cũng không nghĩ đến. Lý Đan Kỳ lại bắn một phát súng vào tim cô.
Cũng là bắn vào tim anh.
“Hiên Viên Diệu, tôi rất hận anh.”
“Anh thắng rồi, tôi đúng là yêu anh.”
“Hiên Viên Diệu, bây giờ anh rất đắc ý đúng không?”
“Tôi rất hận bản thân mình.”
“Hiên Viên Diệu, tôi lại yêu kẻ khốn nạn như anh.”
Lời nói của cô, mỗi một câu, anh đều nhớ rõ.
Rõ ràng như vậy, hiểu rõ như vậy.
Hiên Viên Diệu phát hiện bản thân lại không thể chấp nhận kết quả như vậy.
Anh từ trước đến nay đều bình tĩnh, lý trí, lúc này lại h0àn toàn bối rối.
Anh ôm lấy Lý Đan Kỳ, nhìn máu tươi nhuộm đỏ cả áo cô, anh vẫn ôm chặt không buông tay.
Cho đến khi bác sĩ Long Đường đến.
“Chủ nhân…”
“Cứu cô ấy.” Một Hiên Viên Diệu lạnh lùng, lý trí, một Hiên Viên Diệu mà cho dù núi Thái Sơn có đổ trước mặt cũng không biến sắc, một Hiên Viên Diệu trước giờ chưa từng có chuyện nào làm khó.
Lần đầu tiên, trên mặt anh lộ ra cảm xúc giống như luống cuống, bối rối.
Túm chặt lấy tay bác sĩ “Cứu cô ấy, tôi muốn cô ấy sống.”
Bác sĩ trước giờ chưa từng thấy Hiên Viên Diệu như vậy bao giờ.
Nhìn thấy tay anh vẫn luôn ôm chặt Lý Đan Kỳ không buông, lập tức mở lời “Chủ nhân, mau buông tay ra, nếu không sẽ càng mất máu nhiều hơn.”
Hiên Viên Diệu ngay lập tức buông tay.
Nhìn bác sĩ cứu chữa cho Lý Đan Kỳ.
“Chủ nhân, cô ấy không còn thở nữa rồi.”
“Ông nói cái gì?” Tim Hiên Viên Diệu khẽ thắt lại, sự đau đớn mà trước giờ anh chưa từng cảm nhận bắt đầu từ tɾong ngực lan ra “Ông nói lại lần nữa?”
“Chủ nhân, cô ấy đã ngừng thở rồi.”
“Cái rắm.” Hiên Viên Diệu đánh ma͙nh một quyền, khiến đầu bác sĩ cũng bị lệch một bên “Cô ấy không chết, cứu lấy cô ấy, ông có nghe thấy không?”
Vẻ mặt bác sĩ khó xử. Rõ ràng người đã ngừng thở rồi, còn muốn chữa trị thế nào?
“Nếu ông không thể cứu sống cô ấy thì tôi sẽ lấy mạng ông.”
Hiên Viên Diệu lạnh giọng nói. Vẻ mặt dữ tợn đáng sợ.