Người Tình Bí Ấn
Chương 1217
⬅ Trước Tiếp ➡

Bác sĩ cũng bất đắc dĩ, lập tức ôm lấy Lý Đan Kỳ đi về phía phòng phẫu thuật.
Chỉ mong, chỉ mong vẫn còn kịp.
Ở phía xa, tiếng chuông năm mới đúng lúc vang lên. Xuân về với đất trời, lại một năm mới nữa, lặng lẽ mà đến.
Tuyết, càng rơi nhiều hơn.
Đối với Hiên Viên Diệu mà nói, đây là khoảng thời gian vô cùng g͙iày vò.
Anh không thể động đậy, đầu óc không cách nào suy nghĩ gì được.
Cả người giống như đang ở trên không.
Trong đầu liên tục nhớ lại cảnh tượng Lý Đan Kỳ tɾúng đạn lúc nãy.
Anh luôn luôn lãnh đạm, lạnh lùng. Không, thậm chí là vô tâm vô tình.
Đời này, chuyện có thể khiến anh cảm thấy hứng thú, thật ra rất ít.
Kế thừa Long Đường, là chuyện tɾong dự liệu, anh h0àn toàn có thể ứng phó.
Đối với Long Đường, anh có kế hoạch của chính mình, cũng có thể xác định, qua vài năm nữa chắc chắn thế lực Long Đường so với bây giờ sẽ vươn lên tầm cao hơn.
Đối với phụ nữ, anh luôn mang tâm thái chơi đùa, có cũng được không có cũng chẳng sao.
Ngay cả ban đầu đối với Tả Phán Tình, chủ yếu cũng chỉ là do tâm lý không chiếm được mà thôi.
Còn Lý Đan Kỳ thì sao?
Hôm đó chỉ là nhất thời nổi hứng trêu đùa cô một lần, ai biết được cô lại nôn lên người mình.
Trước giờ chưa từng có người phụ nữ nào dám làm như vậy với anh.
Anh muốn dạy dỗ cô một trận, không ngờ đến lần thứ hai cô lại nôn vào người mình tiếp.
Đây rõ ràng là tát thẳng vào mặt anh.
Anh tự nhận mình không phải người tốt, lại càng không phải một người khoan dung độ lượng.
Bản chất của anh chính là có thù tất báo.
Một người phụ nữ. Không, còn không được gọi là người phụ nữ.
Anh chịu hôn cô là đã coi trọng cô rồi, vậy mà lại dám nôn?
Đúng là muốn chết mà.
Đến khi biết được người phụ nữ này lại chính là đứa nhỏ của kẻ đã từng phản bội Long Đường, cuối cùng anh cũng có chút hứng thú.
Anh làm việc tùy the0 ý thích của mình, không quan tâm đến cảm nhận của người khác, lại càng không e ngại cái nhìn của người khác.
Nếu đã có hứng thú rồi thì đương nhiên phải làm the0 du͙c vọng của mình rồi.
Dù sao thì cũng chỉ là một người phụ nữ.
Cho cô chút ngon ngọt, chẳng lẽ lại không mắc câu sao?
Quần áo đắt tiền, thức ăn ngon, nhà cao cửa rộng, một chút dịu dàng.
Chỉ cần cậu chủ Hiên Viên anh đây đồng ý, muốn một người phụ nữ, chẳng phải là dễ như trở bàn tay sao?
Quả nhiên, Lý Đan Kỳ không chống cự nổi sự tấn công của anh.
Rất nhanh chóng, bản thân anh đã tìm thấy một chút yêu thích, một chút ái mộ tɾong ánh mắt vẫn luôn kháng cự trước đây của cô.
Sự vui vẻ đó, sự ái mộ đó sau này lại càng lúc càng nhiều thêm.
Anh nhìn thấy nhưng tɾong lòng chỉ cảm thấy chơi đùa thật thú vị.
Nhìn đi, phụ nữ chính là như vậy, dễ dàng yêu một người đàn ông như vậy.
Anh muốn có được cô thật sự rất dễ dàng.
Thế nhưng vẫn chưa đủ.
Cái anh muốn là cô một dạ một lòng, h0àn toàn trầm mê tɾong lưới tình của anh, h0àn toàn yêu anh.
Vì vậy mới có một màn sinh nhật đó của cô.
Thay cho cô bộ lễ phục đẹp nhất, tặng trang sức mắc tiền nhất, khiến cô cảm giác như mình là một công chúa.
Tất cả đều thuận lợi như vậy, Lý Đan Kỳ giao toàn bộ bản thân cho anh.
Cô rất vụng về, rất ngốc nghếch. Hoàn toàn không biết phải làm đàn ông vui vẻ thế nào.


⬅ Trước Tiếp ➡