Chương 1218
Những phụ nữ trước đây của anh, cho dù là xử nữ, cũng phải được huấn luyện mới được đưa lên giường anh.
Anh đối với phụ nữ, trước giờ chưa từng có loại tình cảm tiếc thương. Đương nhiên cũng sẽ không thương tiếc gì Lý Đan Kỳ.
Chỉ là đóng kịch phải đóng cho trọn.
Anh không ngại làm chậm lại tiến độ của mình để an ủi cô vài lần.
Cô cảm động muốn khóc, mà anh chỉ buồn cười.
Đúng là người phụ nữ ngốc nghếch.
Người đã mắc câu rồi, anh cũng không muốn phải diễn kịch nữa. Trò chơi đến đây, xem như là kết thúc rồi.
Nhưng Lý Đan Kỳ không nên nói câu nói đó.
“Diệu, cả đời này vĩnh viễn em cũng sẽ không phản bội anh.”
Vĩnh viễn?
Đó là hai chữ mà Hiên Viên Diệu khinh thường nhất.
Có cái gì là vĩnh viễn chứ?
Trước giờ anh không tin vào vĩnh viễn.
Lại càng không tin vào vĩnh viễn từ miệng một người phụ nữ.
Huống chi người phụ nữ đó lại là Lý Đan Kỳ, con gái của kẻ phản bội.
Mà thậm chí anh còn là kẻ thù của cô.
Anh bắt đầu nghĩ, có phải cô thật sự giống như những gì cô đã nói, vĩnh viễn sẽ không bao giờ phản bội anh.
Tính cách anh cố chấp lại quái dị.
Anh xưa nay đã vậy, cũng không cho là mình có gì sai.
Nếu như cô thật sự yêu bản thân anh, nếu như cô thật sự vĩnh viễn không phản bội anh. Vậy thì anh cũng không ngại gì, cả đời này sẽ giữ cô lại cạnh mình.
Có cảm xúc như vậy đối với một người phụ nữ, đối với mà nói đây chính là lần đầu tiên.
Anh tin tưởng phán đoán của mình, anh tin Lý Đan Kỳ không thể nào lại thật sự yêu anh.
Anh lại càng tin rằng trên thế giới này chắc chắn không có vĩnh viễn.
Anh chờ mong Lý Đan Kỳ sau khi biết được sự thật sẽ căm phẫn, điên cuồng, sau đó là báo thù.
Đó mới là đúng đắn, là bản chất thật sự của con người.
Không có ai sẽ không căm phẫn, không có ai sẽ không tức giận, lại càng không có ai có thể từ bỏ việc báo thù.
Vì vậy, anh biết bản thân mình đã thắng rồi.
Thậm chí anh đã suy nghĩ, khi Lý Đan Kỳ nổ súng với anh thì anh phải dạy dỗ vì cô đã giả dối như thế nào.
Miệng nói yêu nhưng thật ra lại hận.
Cho dù có yêu nhiều như thế nào, thì đến cuối cùng vẫn phản bội.
Người phụ nữ không biết xấu hổ.
Nhưng anh lại không đợi được, Lý Đan Kỳ không nổ súng với anh. Phát súng kia, chẳng qua chỉ để anh không tiến lại gần.
Vậy mà cô lại tự bắn chính mình, nhắm thẳng vào tim mà bóp cò.
Cô dứt khoát như vậy, kiên quyết như vậy.
Anh lại luống cuống, hốt hoảng.
Sao có thể? Cô sao có thể như vậy?
Phát súng đó, phát súng chết tiệt đó, đã làm rối hết toàn bộ kế hoạch của anh.
Anh thật sự không biết phải phản ứng ra sao.
Hơn nữa, vào lúc cô tự nổ súng bắn mình, vậy mà cô lại cười.
Cô cười? Cô lại cười được sao?
Anh không biết cô đang cười cái gì, lúc này anh đã h0àn toàn mất đi sự bình tĩnh thường ngày.
Nhìn cánh cửa đang đóng chặt, đây là phòng phẫu thuật của Long Đường. Mỗi khi có người bị thương thì đều được chữa trị ở đây.
Lẽ ra anh nên tin vào tay nghề của bác sĩ thế nhưng anh lại nghĩ đến những lời ông ta nói vừa nãy, Lý Đan Kỳ đã ngừng thở rồi.
Ngừng thở rồi?
Không. Anh sẽ không cho phép chuyện như vậy xảy ra.