Người Tình Bí Ấn
Chương 1237
⬅ Trước Tiếp ➡

“Không thể.” Làm lại từ đầu? Nói ra nhẹ nhàng thật, người bị tổn thương không phải là anh, ba mẹ bị người khác giết chết cũng không phải là anh.
“Rõ ràng là em yêu anh không phải sao? Nếu em đã yêu anh, anh cũng yêu em, vậy chúng ta hãy quên hết những chuyện lúc trước đi. Làm lại từ đầu không tốt sao?”
“Tôi không yêu anh nữa rồi.” Lý Đan Kỳ cười lạnh “Hiên Viên Diệu, tôi hy vọng anh nhớ rõ, là đích thân anh tự mình ra tay giết chết tình yêu của tôi dành cho anh. Tôi đã không yêu anh nữa rồi.”
Như thể sợ anh không tin, cô lại thêm một câu “Trừ khi tôi chết, nếu không tôi tuyệt đối sẽ không tha thứ cho anh.”
Nói xong câu này, cô cũng không nhìn Hiên Viên Diệu nữa, nghiêng người nhắm mắt lại ngủ.
Hiên Viên Diệu muốn lay cô tỉnh lại, muốn để cô nhìn anh bây giờ đã khác rồi.
Anh không phải Hiên Viên Diệu của lúc trước nữa, anh đã yêu cô rồi.
Anh cũng không thể nào làm tổn thương cô nữa, tại sao cô lại không hiểu?
Khẽ chớp mắt, anh đè nén cảm xúc khó chịu đó xuống. Đưa tay ôm lấy cả người Lý Đan Kỳ.
Khi anh đưa tay đến cô bỗng cứng ngắc cả người.
Nhưng ngay sau đó cô đã thả lỏng bản thân, để bản thân đi ngủ.
Cô cho là bản thân mình sẽ không ngủ được, tɾong đầu chỉ nghĩ đến kế hoạch chạy trốn, nhưng cô vừa mới khoẻ lại chưa được bao lâu thì chuyện này cũng quá sức với cô.
Chưa được bao lâu cô đã ngủ say rồi.
Sau khi cô ngủ say, Hiên Viên Diệu nhìn dáng người nhỏ nhắn tɾong vòng tay, ánh mắt có chút bất lực.
Lý Đan Kỳ không chịu tha thứ cho mình, xem ra
Không sao cả, dù sao cũng không thể trốn thoát tɾong chốc lát được. Anh không tin. Chỉ cần cô ở bên cạnh mình, thì sẽ luôn dây dưa như vậy không tha thứ cho anh.
Hiên Viên Diệu nghĩ như vậy, trái lại cũng thả lỏng hơn nhiềụ
Hôn lên môi Lý Đan Kỳ một cái. Dường như cảm nhận được nụ hôn anh, cô đang ngủ nhưng lông mày khẽ nhíu gần như không thấy rõ.
Hiên Viên Diệu cũng không cử động nữa.
Ngày tháng còn dài, anh rất có tự tin. Ban đầu có thể khiến cô yêu anh, bây giờ anh cũng có thể khiến cô yêu mình lần nữa.
Hiên Viên Diệu lại vô cùng tự tin.
Sự tự tin của Hiên Viên Diệu, bảy ngày sau đó đã tiêu tan hết không còn một mảnh.
Đúng là Lý Đan Kỳ không thể trốn được. Đây lại là trụ sở chính của Long Đường, không có lệnh của Hiên Viên Diệu, một con ruồi muốn bay ra cũng không được.
Càng không phải nói đến Lý Đan Kỳ.
Mặc dù cô đã được huấn luyện hơn một tháng, nhưng dưới tình huống được bảo vệ bởi những cao thủ của Long Đường thì mấy thứ đó chỉ như khua tay múa chân mà thôi.
Càng không phải nói, ngay ngày thứ hai Hiên Viên Diệu đã sắp xếp một nữ giúp việc ở bên cạnh cô.
Nói là nữ giúp việc nhưng nhìn vết chai dài ở lòng bàn tay, với cả dáng người đi lại dứt khoát, vừa nhìn đã biết có chút võ công rồi.
Lý Đan Kỳ không chạy được, cũng không vội. Cơ thể cô vẫn chưa h0àn toàn hồi phục.
Phát súng đó làm phổi cô bị thương, sau này cô mới biết được, so với người bình thường thì tim cô lại lệch về bên phải một chút.
Cũng chính vì nguyên nhân này mới khiến cô sống lại được.
Khi nghe thấy bác sĩ nói như vậy, cô thật sự không biết nên vui mừng hay là hối hận.


⬅ Trước Tiếp ➡