Người Tình Bí Ấn
Chương 1238
⬅ Trước Tiếp ➡

Có lẽ lúc trước mà bắn vào đầu thì đã không phải vướng bận nhiều chuyện như hôm nay rồi.
Vết thương rất nặng̝, cần phải nghỉ dưỡng một thời gian dài. Hiên Viên Diệu quan tâm cô, đặc biệt thuê cả chuyên viên dinh dưỡng và đầu ßếp chuyên nghiệp đến.
Mỗi ngày đều nấu canh cho cô ăn.
Sau một tuần, tuy là vẫn còn ốm như vậy nhưng quả thật sắc mặt đã tốt hơn nhiều rồi.
Thế nhưng không thể vận động quá ma͙nh, nếu không phổi sẽ không chịu nổi. Hoảng hốt, hụt hơi là chuyện nhỏ, nhưng khiến cho vết thương lại tái phát thì không tốt chút nào.
Lý Đan Kỳ cũng không vội.
Có một nữ giúp việc the0 bên cạnh, cô muốn trốn cũng không trốn được đi đâụ
Thả lỏng thư giãn, mỗi ngày cô đều đọc sách, xem tivi. Không có chuyện gì thì vẽ vời.
Một ngày cũng trôi qua rất nhanh.
Ban ngày đương nhiên Hiên Viên Diệu bận rộn việc của anh, rất ít khi ở cùng cô.
Buổi tối thì không giống vậy, mặc kệ cô phản kháng thế nào, giãy dụa ra sao, anh chắc chắn phải để cô ngủ cùng.
Thế nhưng lại không hệ chạm vào cô.
Mà chỉ là ôm cô nằm ngủ.
Sau đó mỗi ngày trước khi ngủ đều sẽ nói một lần “Anh yêu em, chúng ta làm lại từ đầu đi.”
Lý Đan Kỳ cũng chẳng đáp lại một lần.
Yêu? Khi bản thân cô yêu anh thì anh lại không yêu cô, đợi khi anh đã yêu mình rồi, chẳng lẽ cô cứ phải nhào lên sao?
Không cần. Cô đã hèn mọn một lần rồi, không cần phải hèn mọn thêm lần nữa.
Cơ thể dần hồi phục, cô cũng không cần Hiên Viên Diệu tắm rửa giúp mình nữa.
Anh cố chấp ép buộc, cô trừng mắt nhìn anh, dùng giọng điệu giễu cợt nói “Đừng cho là anh lấy lại hết mấy vũ khí, đồ dùng sắc nhọn thì tôi không thể tự sát. Hiên Viên Diệu, nếu anh dám cưỡng ép tôi, tôi sẽ chết một lần nữa cho anh xem.”
Hiên Viên Diệu không còn cách nào, dĩ nhiên cũng không thể cưỡng ép cô nữa.
Trong những ngày tháng yên bình, đã mấy ngày trôi qua. Lý Đan Kỳ rất chống cự với Hiên Viên Diệu nhưng cũng không làm ra hành động quá khích gì.
Lý Đan Kỳ hiểu rõ, muốn rời khỏi Long Đường là chuyện rất khó.
Trừ khi Hiên Viên Diệu đồng ý chủ động thả cô đi.
Mà xác suất đó gần như bằng không, cô muốn rời khỏi chỉ có thể nghĩ cách khác.
Mà sau khi cô suy nghĩ mấy ngày, cuối cùng cũng đã nghĩ ra.
Hôm nay Hiên Viên Diệu quay về phòng, lại phát hiện Lý Đan Kỳ không nằm ngủ trên giường như trước kia. Mà ngồi trên ghế sô pha, trông dáng vẻ như đang đợi anh.
“Hiên Viên Diệu, tôi có chuyện muốn nói với anh.”
Âm thanh Lý Đan Kỳ rất lạnh, nếu có thể thì đến một câu cô cũng chẳng muốn nói với Hiên Viên Diệụ
“Em nói đi.”
Đã nhiều ngày như vậy, đây lại là lần đầu tiên cô chủ động nói chuyện với anh. Hiên Viên Diệu cũng rất vui mừng.
“Tôi muốn tiếp tục đi học.”
Hiện tại đã khai giảng hơn một tháng rồi, cô muốn tiếp tục được đi học.
“Không được.” Hiên Viên Diệu phản đối thẳng thừng “Cơ thể em vẫn chưa h0àn toàn hồi phục, bây giờ không thể đi học.”
“Tôi muốn đi học.” Lý Đan Kỳ rất cố chấp, đôi mắt tức giận nhìn Hiên Viên Diệu chằm chằm “Anh đã nói là tôi có thể đi học.”
“Cũng không phải tɾong mấy ngày này.” Lúc này Hiên Viên Diệu đã hiểu được ý định của Lý Đan Kỳ là gì “Em cho là em đi học thì có thể trốn thoát anh. Em nằm mơ đi.”
“Ai nói tôi muốn trốn thoát chứ?”


⬅ Trước Tiếp ➡