Chương 1239
Cho dù cô thật sự muốn trốn thì cũng sẽ không để cho anh biết.
Hiên Viên Diệu nhìn chằm chằm gương mặt Lý Đan Kỳ, khẽ nhướng mày, vẻ mặt có chút dò xét.
Khi anh thể hiện vẻ mặt như vậy luôn có chút mê hoặc.
Sóng mũi cao thẳng, cánh môi mỏng, vẻ mặt có chút thờ ơ.
Giống như một con báo chuẩn bị tấn công, chuẩn bị sẵn sàng vồ lấy con mồi bất cứ lúc nào.
Cho dù Lý Đan Kỳ có tiếp tục giả vờ thì cũng không phải đối thủ của Hiên Viên Diệụ Khẽ nuốt nước bọt, cô cố gắng bình tĩnh lại.
“Anh đã đồng ý là tôi có thể đi học.”
Quả thật cô cũng không muốn gián đoạn chuyện học hành của mình, thế nhưng cô lại càng không muốn ở một chỗ với Hiên Viên Diệụ
Mỗi một lần đối mặt với anh, mỗi một lần nhìn thấy anh, đều khiến cô nhớ đến sự khờ dại của cô.
Chỉ khiến cô càng càng cảm thấy căm hận, cũng hận sự kém cỏi của bản thân mình lúc trước.
“Đúng là anh đã nói có thể, nhưng không phải là bây giờ.” Hiên Viên Diệu đã tu thành tinh rồi.
Chỉ mỗi tâm kế nhỏ này của Lý Đan Kỳ sao có thể qua được mắt anh?
Muốn trốn sao?
Nằm mơ đi.
Hai tay Lý Đan Kỳ nắm chặt nhau, ánh mắt bừng lửa giận, trừng mắt nhìn Hiên Viên Diệu nhưng lại đột nhiên bật cười.
Nụ cười đó khiến Hiên Viên Diệu có chút kinh ngạc, tɾong lòng lập tức đề phòng
“Hiên Viên Diệu, anh như vậy có thấy thú vị không?”
Hiên Viên Diệu chỉ nhe0 mắt không nói.
Lý Đan Kỳ như bị dồn nén tɾong lòng chỉ muốn bùng phát ra lập tức.
“Lúc tôi yêu anh, anh xem tôi như đồ chơi. Bây giờ tôi không yêu anh nữa rồi, anh lại bám chặt lấy tôi, lo sợ tôi chạy trốn, anh không thấy anh nực cười lắm sao?”
“Bây giờ đến lúc này lại còn giả vờ thâm tình? Anh yêu tôi? Anh mà hiểu yêu là gì chứ? Người như anh mà cũng xứng để yêu người khác sao?”
“Anh chẳng qua chỉ là một tên khốn nạn vô tâm vô tình, cay nghiệt, ích kỷ, tàn nhẫn, bất nhân mà thôi.”
“Yêu? Anh biết cái gì gọi là yêu sao? Nói thẳng ra chẳng qua chỉ là do ham muốn chiếm giữ của anh mà làm càn thôi.”
“Trước kia tôi yêu anh, ngày nào cũng chỉ nhìn mỗi anh, anh chính là bầu trời của tôi, thế giới của tôi. Nhưng anh lại không hiếm lạ gì. Bây giờ tôi không yêu anh nữa, tɾong mắt tôi anh chẳng còn là gì nữa thì anh lại thấy không thoải mái.”
“Hiên Viên Diệu, anh nói hành vi này của anh không phải hèn thì là gì?”
“Anh quả thực là quá hèn rồi.”
Tính cách Lý Đan Kỳ cũng không phải ma͙nh mẽ, thật ra cô cũng không biết mắng người.
Nhưng cái này không bao gồm cả lúc cô bị người khác chọc tức.
Hiên Viên Diệu đối xử với cô như vậy, bây giờ lại chuyển sang giam cầm, sao cô lại không tức giận cho được?
Một loạt câu từ chế nhạo thốt ra, gần như không hề trùng lặp từ nào.
Quan trọng hơn là, Hiên Viên Diệu lớn đến chừng này nhưng đây thật sự là lần đầu tiên có người dám nói anh như vậy.
Lập tức vẻ mặt bất giác cũng u ám hơn.
Cả người cũng trở nên lạnh lẽo, ngay cả cô cũng cảm nhận được sát ý tɾong đó.
Anh càng tức giận thì Lý Đan Kỳ lại càng vui vẻ, có bản lĩnh thì giết cô đi.
“Hiên Viên Diệu, anh đừng có mơ mộng nữa, tôi đã nói không yêu anh nữa tức là không yêu anh nữa rồi. Anh có lấy lòng tôi thế nào đi nữa, có dịu dàng nhỏ nhẹ thế nào nữa thì cũng không có tác dụng͟͟ đâụ”