Chương 1246
“Tôi, tôi…” Người phụ nữ đó nhìn bộ dạng hung ác của Hiên Viên Diệu, sợ hãi kêu lên “Không liên quan tới tôi, vừa nãy cô gái kia nói đưa bộ đồ này tặng cho tôi.”
“…” Người phụ nữ càng nói, sắc mặt Hiên Viên Diệu càng trở nên khó coi.
Quần áo của Lý Đan Kỳ đều là hàng thương hiệu đặt làm.
Hôm nay đồ cô mặc là đồ Chanel mùa mới nhất. Vừa nãy khi cô vào nhà vệ sinh thì nhìn thấy người phụ nữ này có tóc dài và vóc dáng cũng khá giống cô, liền nói đổi đồ Chanel với cô ta.
Người phụ nữ cũng là người biết phân biệt hàng hiệu, biết đồ cô mặc trên người là đồ Chanel.
Hơn nữa còn là hàng số lượng giới hạn, không nói hai lời liền đồng ý. Còn đồng ý với Lý Đan Kỳ sau khi ra khỏi nhà vệ sinh thì cúi thấp đầu thì đi đến chỗ ghế tựa này ngồi một lát.
Mặc dù không hiểu sao Lý Đan Kỳ phải làm như vậy, nhưng bộ đồ này ít nhiều cũng mấy vạn.
Cô ta chẳng qua cũng chỉ là nhân viên văn phòng, đến Mỹ du lịch cũng là hưởng ké người khác, được hời thế này sao lại không lấy chứ?
Không ngờ lại chọc phải người đàn ông này.
“Tôi không biết cái gì cả, bồ đồ này là cô gái kia tặng cho tôi, tôi…”
Sợ Hiên Viên Diệu sẽ làm ra chuyện gì, người phụ nữ này nhân lúc anh không chú ý liền chạy về hướng ngược lại.
“Cậu chủ.” Sắc mặt A Long vô cùng khó coi. Người đã mất tích trước mặt anh, vậy mà anh không hề phát hiện ra đầu tiên.
“Đi tìm.” Giọng nói Hiên Viên Diệu vô cùng lạnh, nhìn ánh nắng vàng rực chiếu rọi trên bầu trời công viên trò chơi, hai tay anh nắm chặt thành quyền “Cô ấy đi ra cùng tôi, trên người không có tiền có lẽ không chạy đi xa, lập tức gọi người đến tìm cô ấy ra cho tôi.”
“Vâng.” A Long không dám chậm trễ, ngay lập tức gọi đïện kêu người đến.
Sắc mặt Hiên Viên Diệu rất kém, Lý Đan Kỳ, em gây chuyện với tôi rồi.
Tốt nhất là em đừng để cho anh tìm được em, nếu không…
Cơn tức giận của Hiên Viên Diệu, sau một tuần thì đã lên đến đỉnh điểm.
“Xem ra, tôi đã nuôi phải một đám ăn hại rồi. Đã một tuần rồi mà tìm một cô gái mà cũng tìm không ra?”
“Thuộc hạ vô dụng͟͟.” Mấy người A Long chẳng ai dám thở ma͙nh, cúi thấp đầu, cũng không dám nhìn Hiên Viên Diệụ
“Biết là vô dụng͟͟ thì mau đi tìm, nếu tìm không được người, thì các người cũng không cần quay lại nữa.”
Những người đó lập tức biến mất khỏi tầm mắt Hiên Viên Diệu, để lại anh với vẻ mặt u ám nhìn khắp căn phòng trống trải.
Lý Đan Kỳ, em được lắm.
Xem ra, đúng là anh đã đối xử với em quá tốt rồi.
Mới để em không sợ chết đến khıêu khích anh như vậy.
Em cho rằng em trốn được sao?
Anh đã nói, có lên cả trời xanh xuống suối vàng thì anh nhất định sẽ tìm ra em.
Đã chạy trốn thì chớ, lại còn mang thai con của anh rồi mà vẫn không muốn quay lại? Thực không thể tha thứ nổi.
Lý Đan Kỳ khiếp sợ, người cô run rẩy liên tục.
Anh đến rồi? Anh ta vậy mà lại có thể tìm đến tận đây? Khi mà cô nghĩ bản thân mình đã an toàn rồi, anh cũng thực sự quên mất cô rồi.
Anh lại tìm đến tận đây.
“Hiên Viên Diệu, anh buông ra.”
Viễn cảnh bị anh giam cầm tới hơn một năm lại hiện ra, dù có thế nào cô cũng không thể sống một cuộc sống như thế nữa.