Chương 1247
“Đừng mơ.” Lúc này đây, cho dù có phải đánh gãy chân cô, anh cũng không thể để cô rời đi nữa.
“Đi.” Bế ngang người Lý Đan Kỳ, Hiên Viên Diệu nhìn thấy cái bụng to phồng lên của cô, tɾong mắt ánh lên tia tối sầm lại.
“Hiên Viên Diệụ” Lý Đan Kỳ hoảng sợ “Anh, anh buông ra. Tôi, tôi không muốn trở về nữa. Anh nghe không, tôi không muốn về bên cạnh anh nữa.”
Tự do quá lâu rồi, cô không thể chịu nổi cuộc sống bị giam cầm như trước đây được nữa.
Như thế lần nữa, cô sẽ phát điên.
“Không phải em muốn là được.” Hiên Viên Diệu phái nhiều người đi tìm cô vô cùng.
Như thể sắp đảo tung cả cái nước Mỹ này lên.
Lý Đan Kỳ không có giấy tờ tùy thân, không có hộ chiếu, anh tin cô không thể chạy xa được.
Thế nên suốt mấy tháng nay, người của anh chỉ tìm tɾong phạm vi của Mỹ.
Thế nhưng anh không thể ngờ được, cô lại còn có khả năng vượt biên nước Mỹ sang Mexico.
Nếu không phải cô đem bán đôi bông tai và chiếc vòng cổ kia đi, rồi nó lại vừa được bán đâύ giá hai ngày trước, chắc đến tận bây giờ anh vẫn chưa tìm được cô.
Phải biết cái bộ trang sức anh tặng cô đó có giá đến nghìn vạn.
Thế mà cái đồ ngốc này chỉ bán được có ba trăm vạn.
Nhưng anh cũng phải cảm ơn cô, cảm ơn cô không biết gì mà bán vòng cổ đi, nên mới khiến A Long tìm được manh mối.
Lần the0 manh mối ấy, anh mới tìm được Lý Đan Kỳ, cũng mới biết, hóa ra cô trốn đến tận Mexico mà anh không hề hay biết.
Đã biết cô ở đâu, thì mọi chuyện liền rất đơn giản.
Tốn mất khoảng một ngày, sẽ biết ngay người phụ nữ chết tiệt này mấy tháng qua đã làm gì.
À, được lắm, được vô cùng.
Không những sống tự tại vui vẻ, h0àn toàn không nhớ mong gì anh, lại còn lén mang thai đứa con của anh.
Đáng giận hơn nữa là, để anh chịu đựng nỗi nhung nhớ và cả cấm dục đến mấy tháng trời.
Cô lại ở đây thoải mái tự tại.
Thực sự không thể tha thứ.
Hiên Viên Diệu sẽ không bao giờ buông Lý Đan Kỳ như thế.
“Về với anh.”
“Tôi không muốn.”Hiên Viên Diệu bế cô đi ra ngoài, xe đã chuẩn bị xong từ lâụ
Chỉ chờ tìm được cô là sẽ xuấtphát ngay.
Lần này, anh đích thân đi đón cô, không để cô chạy trốn lần nữa.
Lý Đan Kỳ không muốn đi với anh, thấy anh ôm cả cái bụng to đùng của mình không tốn chút sức, cô không ngừng giãy giụa muốn thoát khỏi vòng tay anh.
“Buông tôi ra.”
“Không.” Hiên Viên Diệu đã hạ quyết tâm, nói gì cũng không nghe.
Lý Đan Kỳ sốt sắng, liền vươn tay đánh vào lưng anh muốn anh buông ra.
Thế nhưng chút lực ấy chẳng thấm vào đâụ
Mà chỉ đánh vài cái, Hiên Viên Diệu đã kịp bế cô ra cửa bệnh viện.
“Buông ra, tôi đau quá.” Lý Đan Kỳ đột nhiên kêu lên.
Hiên Viên Diệu cười lạnh “Dù giờ em có dùng khổ nhục kế, anh cũng không buông em ra.”
“Không phải.” Lý Đan Kỳ bật khóc “Hiên Viên Diệu, anh thả tôi xuống, tôi đau quá. Bụng tôi đau quá…”
Hiên Viên Diệu ngẩn ra, cúi đầu, liền thấy chiếc váy bầu bị thấm đỏ.
“Em…” Là máu sao?
“Đau, đau quá, không phải em sắp sinh chứ?”
Lý Đan Kỳ đưa tay ôm chặt lấy cổ Hiên Viên Diệụ Bụng quặn thắt lên, như thể bị ai dùng dao đâm.
Cả người như mất khống chế, cơn đau từ tử cung từng cơn cuộn lên não, cô có cảm giác mình như sắp điên mất.
Hiên Viên Diệu không kịp phản ứng.