Chương 1261
Người đàn ông này như một vị thần tɾong lòng cậụ
“Ba nuôi.” Hiên Viên Long Nhất đi đến trước mặt Hiên Viên Diệu “Biểu hiện hôm nay của con thế nào?”
Giọng điệu cẩn thận, lời nói thăm dò, như có như không lộ ra chút lấy lòng. Loại cảm xúc ấy, phức tạp vô cùng.
“Không tồi.” Thật ra là rất tốt, thế nhưng Hiên Viên Diệu trước giờ vẫn là kẻ ke0 kiệt “Lần sau tiếp tục cố gắng.”
“Vâng.” Sắc mặt của Hiên Viên Long Nhất nhỏ bé hơi chùng xuống, thế nhưng lại nhanh chóng lấy lại tinh thần. Ba nuôi nói cậu không tồi, thì tức là không tồi.
“Ba nuôi, ngày mai con nhất định sẽ cố gắng hơn nữa.”
“Ừm.” Gương mặt Hiên Viên Diệu không chút thay đổi, tất cả sự dịu dàng của anh, chỉ dành cho một người tên là Lý Đan Kỳ thôi. Những người khác, anh không thể làm gì được.
“Ba nuôi.” Hiên Viên Long Nhất vốn nên đi, nhưng vẫn hơi sợ hãi “Ba nuôi có biết ba mẹ của con ở đâu không?”
Hiên Viên Diệu nhướn mày, lần đầu tiên nghiêm túc nhìn đứa con trai mình “Long Đường không tốt à?”
“Không phải.” Sợ Hiên Viên Diệu nghĩ cậu không thích Long Đường, cậu nhanh chóng giải thích “Con chỉ tò mò, Trần Nghĩa đều có ba mẹ, sao con lại không có?”
Trần Nghĩa là con trai vệ sĩ của anh, năm nay sáu tuổi, thường xuyên luyện võ cùng thằng bé.
Hiên Viên Diệu nhe0 mắt nhìn chằm chằm vào Hiên Viên Long Nhất.
Nhìn chằm chằm đến độ người Hiên Viên Long Nhất run rẩy cả lên, anh cuối cùng mới mở miệng “Sau này, không được hỏi nữa.”
Hiên Viên Long Nhất cắn răng, tất cả mong chờ trên mặt đều biến mất hết.
“Nhớ kỹ trách nhiệm của con.”
Lời của Hiên Viên Diệu, làm Hiên Viên Long Nhất bình tĩnh trở lại “Vâng, ba nuôi, con biết rồi.”
“Ừm, đi thôi.”
Hiên Viên Long Nhất thở phào nhẹ nhõm, xoay người rời đi không nhìn lại nữa, tiếp tục huấn luyện.
Kể từ đó, không bao giờ hỏi gì về ba mẹ mình nữa.
Thân hình nhỏ bé cô đơn ấy khiến khóe môi Hiên Viên Diệu khẽ mấp máy, nghĩ tới con bé duy nhất ở nhà.
Đơn thuần, khờ dại, không biết gì về thế sự.
Lại nhíu mày lần nữa.
Một đứa con gái như vậy là đủ rồi.
Hiên Viên Long Nhất có trách nhiệm của thằng bé.
Đây là thứ nó không thể trốn tránh được.
Anh máu lạnh ư?
Có lẽ đúng thế. Thế nhưng mỗi thế hệ làm người thừa kế của Long Đường, đều là thế này.
Hiên Viên Long Nhất, cũng không phải ngoại lệ.
…
Hiên Viên Phượng Tây.
Hiên Viên Phượng Tây từ lúc còn là một đứa trẻ đã vô cùng hứng thú với thuốc và các loại độc.
Hiên Viên Diệu dựng cho cô bé một phòng nhỏ để cô nghiên cứu các loại thuốc và thuốc độc.
Một ngày, Hiên Viên Phượng Tây nghiên cứu ra một loại thuốc, uống vào sẽ khiến người ta quên hết mọi chuyện trên đời.
Một cô bé mới mười một tuổi, liền đưa thuốc này cho một thuộc hạ tɾong đại sảnh uống, kết quả người này uống xong, quên luôn cả vợ mình.
Mà vợ của thuộc hạ này cũng làm việc tɾong Long Đường. Nhất tìm Hiên Viên Diệu đòi công bằng.
Hiên Viên Diệu cũng vì thế mà đi tìm Hiên Viên Phượng Tây.
“Lần sau, không được tìm người ở đây làm thí nghiệm nữa.”
“Vâng.” Hiên Viên Phượng Tây gật đầu, thế nhưng tɾong lòng lại nghĩ mình không sai, nói lảng sang chuyện khác, con bé hỏi Hiên Viên Diệu “Ba nuôi, sao con lại không có mẹ nuôi?”
Mẹ nuôi?
Khóe miệng Hiên Viên Diệu giật giật “Con hỏi cái này làm gì?”