Chương 1262
“Dạ? Không phải vợ của A Đông nói vậy sao? Nam nữ sẽ ở cùng với nhaụ Nhiều năm như thế con chưa thấy ba đem ai về nhà hết, vợ A Đông nói, như thế là không tốt.”
Hiên Viên Diệu híp mắt “Ai cho phép con nghe mấy cái thứ linh tinh đó? Lần sau không được phép nói chuyện vớ vẩn với cái người phụ nữ có gia đình đó.”
Hiên Viên Phượng Tây rất bất mãn.
Đây có phải cô nói đâu, là mấy anh tɾong Long Đường nói.
Không phải nói là đàn ông không thể nhịn được sao? Không tốt cho cơ thể mà?
Ba nuôi trẻ như vậy, lại không thấy tìm người phụ nữ nào hết “Ba nuôi? Chẳng lẽ ba là GAY?”
“Hiên Viên Phượng Tây ” Hiên Viên Diệu nổi giận “Con còn nói hươu nói vượn ở đây nữa có tin ba nhốt con tɾong phòng tối, đốt hết mấy cái loại thuốc quỷ quái của con không hả?”
“Đừng mà ba nuôi ”
Hiên Viên Phượng Tây gào to kêu cứu, lợi dụng͟͟ lúc Hiên Viên Diệu chưa phát hỏa mà chuồn mất.
Bỏ lại Hiên Viên Diệu, nhìn bóng lưng của đứa con gái này mà có hơi bất lực.
Mẹ nuôi?
Anh đột nhiên nhớ ra, hình như mình vẫn chưa cưới Lý Đan Kỳ…
Lời cầu hôn.
Sau khi Hiên Viên Diệu nghĩ ngợi rõ ràng, sau khi rời khỏi trụ sở chính của Long Đường, đột nhiên bị kích động mà đi mua hoa tươi, nhẫn kim cương, định cầu hôn.
Thế nhưng lúc ngồi trên xe, Hiên Viên Diệu ngó cái bó hoa thế nào cũng không vừa mắt.
Anh đường đường là người đứng đầu Long Đường, sao lại phải cầu hôn một người phụ nữ?
Nghĩ thế nào cũng thấy hơi quái lạ.
Định ném hết cả hoa lẫn nhẫn kim cương đi, nhưng cuối cùng vẫn không ném.
Về đến nhà, anh cầm hoa tươi và nhẫn kim cương đi vào phòng Lý Đan Kỳ.
Cô có một căn phòng tối riêng, dùng để rửa ảnh các thứ.
Lúc Hiên Viên Diệu về đến nhà, cũng đúng lúc Lý Đan Kỳ vừa đi ra từ tɾong phòng tối.
Nhìn thấy hoa tɾong tay anh, cô có hơi khó hiểụ
Hiên Viên Diệu nhìn vẻ mặt hãi hùng của cô, cái câu em muốn lấy anh không mãi không thể bật khỏi miệng được.
Mấy lời cầu hôn mà anh nghĩ qua một lượt tɾong lòng, cuối cùng vẫn không nói được gì.
Trong lòng Hiên Viên Diệu lúng túng một cách khó hiểu, cuối cùng đưa hoa và nhẫn vào tay Lý Đan Kỳ.
“Chúng ta kết hôn đi.”
Kết hôn?
Lý Đan Kỳ nhìn hoa tươi tɾong tay, không phải cô không nghĩ tới chuyện kết hôn với Hiên Viên Diệụ
Nhưng một mặt, cô không thể nào bước qua ranh giới đó. Sống với anh là một chuyện, nhưng chuyện thù hận của ba mẹ lại là một chuyện khác.
Cô muốn cứ thế này cả đời.
Lại trách móc Hiên Viên Diệu dồn cô vào thế khó xử này, lại chưa từng muốn cưới cô.
Trong lòng cô cũng hiểu được, người như anh, sao có thể tùy tiện kết hôn với một người phụ nữ?
Đã từ lâu, trái tim cô cũng đã muốn lấy Hiên Viên Diệụ
Mọi người tɾong nhà đều gọi cô là bà chủ, mà thi thoảng ra ngoài với Hiên Viên Diệu, mọi người cũng gọi cô là bà chủ.
Thế nhưng cô chưa từng nghĩ đến việc có kết hôn với Hiên Viên Diệu hay không.
Nếu đây cũng được coi như là chưa kết hôn.
Lý Đan Kỳ không biết tɾong lòng mình là cảm giác gì, thế nhưng nhìn thấy bó hoa, nhẫn kim cương trên tay mình…
Đồng ý hay không?
Mà Hiên Viên Diệu cũng không cho cô cơ hội, lạnh giọng mở miệng “Anh không quan tâm em có đồng ý hay không, dù sao đời này em cũng chỉ có thể lấy anh.”