Người Tình Bí Ấn
Chương 1263
⬅ Trước Tiếp ➡

Được. Cái tên này kiêu ngạo hỗn xược cũng không phải ngày một ngày hai.
Lý Đan Kỳ cũng không trông mong Hiên Viên Diệu có thể quỳ một gối, rồi nói mấy lời cầu hôn lãng mạn gì đó.
Thế nhưng cái vành tai đỏ đỏ của anh thế kia là sao?
Còn cả ánh mắt ngó ngang dọc không dám nhìn thẳng vào cô nữa?
Trong lòng dấy lên ý nghĩ muốn chòng ghẹo Hiên Viên Diệu, Lý Đan Kỳ để hao và nhẫn sang một bên.
“Sao tự dưng lại nghĩ tới việc cầu hôn em?”
“Ai, ai cầu hôn em?” Đường chủ Hiên Viên Diệu quen ngồi tít trên cao, cuối cùng vẫn không bình tĩnh được.
“Anh là đang thông báo cho em, anh quyết định, chúng ta phải kết hôn.”
Vẫn còn g͙ià mồm, để cô cho anh cứng họng.
“Nếu đã như thế, thì không được.”
“Sao?” Hiên Viên Diệu ngây người.
“Em không muốn lấy anh.” Lý Đan Kỳ lè lưỡi, cô bây giờ can đảm hơn trước kia nhiều “Em thấy thế này cũng được lắm, ít nhất còn có thể nói với người ta, em vẫn còn độc thân.”
Hiên Viên Diệu đen mặt lại “Độc thân? Em độc thân để chờ ai? Muốn ở bên ai?”
“Không biết.” Lý Đan Kỳ nhún vai “Anh chàng hướng dẫn viên du lịch lần trước em gặp ở Maldives khá được, còn có,…”
Đừng nghĩ bây giờ cô đã hơn ba mươi, người phương Đông vốn nhỏ con, ra ngoài người ta chỉ nghĩ cô mới hai mấy.
Còn không nhìn ra được cô từng sinh con.
Mà cô còn là một nhiếp ảnh gia, suốt ngày bê máy ảnh chạy tứ phía.
Đương nhiên cũng không thiếu cơ hội gặp gỡ đàn ông.
Tuy nhiên, cái sự tự mãn của cô nhanh chóng bị Hiên Viên Diệu phá tan.
Anh ôm lấy cô, quẳng ma͙nh cô lên giường “Dám nói mấy thằng đàn ông khác được trước mặt anh, người phụ nữ này, em chết chắc rồi.”
“Không đúng sao?” Lý Đan Kỳ cố ý khıêu khích “Lại nói, em trưởng thành cùng anh, không có cơ hội phát triển quan hệ với những người đàn ông khác…”
“Aaa…”
Thanh âm cuối cùng biến thành tiếng hét.
Sau đó Hiên Viên Diệu dùng hành động chứng minh, hành vi của cô chính là nhổ râu hùm.
Sau ba ngày nằm trên giường, Lý Đan Kỳ cuối cùng cũng có sức mò xuống giường.
Mà lúc cô ngồi trước bàn trang điểm, nhìn chiếc nhẫn tɾong mắt tràn ngập vui vẻ.
Nghĩ nghĩ, cô đe0 nhẫn vào tay mình.
Rất vừa tay.
Cứ thế này là tốt rồi.
Lý Đan Kỳ nở nụ cười vùi mặt vào lòng bàn tay, bỗng cảm thấy một đời thế này, quá trọn vẹn.
Từ sau ấy, Hiên Viên Diệu không còn đề cập đến chuyện cầu hôn hôm ấy nữa.
Thế nhưng sau khi nhìn thấy nhẫn trên tay Lý Đan Kỳ, khóe miệng không khỏi nhếch lên.
Cứ thế này đi. Chuyện hôn lễ, nói sau…

Hiên Viên Duy Nhất.
Hiên Viên Duy Nhất lên đại học.
Cuộc đời của cô, h0àn toàn giống như quỹ đạo của một người bình thường.
Tiểu học, Trung học, Đại học. Chăm chỉ học hành, có một vài người bạn thân, thân ba năm.
Năm cô mười bảy, sinh viên năm nhất trường MIT.
Hiên Viên Duy Nhất vẫn biết ba mình có chút không giống với ba nhà người khác.
Ba cô, luôn bề bộn nhiều việc.
Ngoài ra, ông cũng rất ít khi gần gũi như những ông bố khác.
Nhất là những khi cô quấn quýt lấy mẹ, ba cô sẽ trừng mắt không hài lòng mà nhìn cô.
Hồi Hiên Viên Duy Nhất còn nhỏ, cô thường cố tình quấn lấy Lý Đan Kỳ để lấy lòng bà.
Thế nhưng thời gian trôi qua, cô đã từ bỏ rồi.
Cũng không phải cô đã trưởng thành, mà là do cô đã nhận ra một chuyện.
Ba là một người vô cùng lạnh lùng.


⬅ Trước Tiếp ➡