⬅ Trước Tiếp ➡

Anh chưa từng nghĩ Cố Tĩnh Đình sẽ dễ dàng tha thứ cho mình, nhưng cũng cho là mình sẽ the0 đuổi được Cố Tĩnh Đình một lần nữa, anh chỉ cần cầu xin sự tha thứ từ một mình cô, nhưng hiện giờ xem ra Kiều Tâm Uyển còn khó giải quyết hơn Cố Tĩnh Đình nhiềụ
"Bác gái." Anh thật sự không thể chịu nổi khi bị chụp một cái mũ đạo đức giả to đùng trên đầụ
Đường Diệc Sâm tiến về phía trước một bước, mang thái độ thành khẩn nhìn Kiều Tâm Uyển "Đúng là lúc trước cháu chưa giải quyết ổn thỏa một vài chuyện khiến Tĩnh Đình không vui. Sau này cháu sẽ thay đổi."
"Người cháu yêu chỉ có một mình Tĩnh Đình. Cháu mong bác gái có thể tha thứ cho cháu, cho cháu một cơ hội, cháu sẽ đối xử tốt với Tĩnh Đình, sẽ yêu cô ấy suốt đời."
"Nói thật dễ nghe." Kiều Tâm Uyển hừ lạnh một tiếng, bà cũng đâu phải Tĩnh Đình mà lại tin vào mấy lời nói ngọt ngào của đàn ông.
Lúc trước không biết đứa bé tɾong bụng Cố Tĩnh Đình là của Đường Diệc Sâm thì thôi. Bây giờ biết rồi thì càng không thể cứ thế mà bỏ qua được.
"Cậu Đường. Ngoài miệng nói vài câu thích, nói vài câu yêu, nói vài lời xin lỗi đều rất dễ dàng. Có điều, có lần nào Tĩnh Đình xảy ra chuyện mà cậu ở bên cạnh con bé không? Có lần nào người làm con bé tổn thương, đau khổ không phải cậu không?"
Con gái của bà từ nhỏ đến lớn đều được ba mẹ nâng niu tɾong lòng bàn tay như báu vật. Nó không phải người để tên đàn ông này bắt nạt.
Kiều Tâm Uyển nghĩ đến đây thì lửa giận tɾong lòng không hề giảm xuống mà ngược lại còn cháy bùng lên "Hôm nay tôi để lời nói của mình tại đây, tôi tuyệt đối sẽ không đồng ý cho cậu và Tĩnh Đình ở bên nhaụ"
"Bác gái." Sắc mặt Đường Diệc Sâm không hề dễ nhìn nhưng cũng không tức giận, tɾong mắt chỉ hiện lên sự bất lực.
Nhưng rất nhanh đã sắp xếp lại cảm xúc của mình.
Khi nhìn Cố Tĩnh Đình, ánh mắt của anh rất chăm chú và thâm tình. Lúc nhìn Kiều Tâm Uyển thì ánh mắt lại trở nên thành khẩn, thái độ cực kỳ chân thành "Bác gái. Cháu biết tất cả đều là lỗi của cháụ Làm Tĩnh Đình tổn thương một lần, cháu đã đau đớn không sống nổi. Mất đi cô ấy một lần, cháu gần như phát điên. Cháu tuyệt đối không cho phép bản thân phạm phải sai lầm này lần thứ hai hay lần thứ ba nữa."
"Vì thế nên mong bác tin tưởng cháu, cho cháu thêm một cơ hội nữa. Lần này nhất định cháu sẽ chăm sóc và yêu thương cô ấy, sẽ không làm cô ấy tổn thương nữa."
Thật ra hầu hết đều là mấy lời nhạt nhẽo và bất lực.
Nhưng lúc này, Tâm Uyển tin tưởng mình.
Cố Tĩnh Đình không nói một lời, cô đứng trước mặt Kiều Tâm Uyển giống như mất đi giọng nói của mình vậy.
Đây là cô con gái bà dứt ruột đẻ ra, sao Kiều Tâm Uyển lại không hiểu cô như vậy là có ý gì?
"Cậu muốn có cơ hội là người khác phải cho sao? Thế sao lúc cậu làm con bé tổn thương lại không nghĩ đến hậu quả?"
"Bác gái."
"Đừng gọi tôi." Kiều Tâm Uyển rất cứng rắn "Mời cậu đi cho."
"Tĩnh Đình." Đường Diệc Sâm bất lực nhìn về phía Cố Tĩnh Đình. Nhưng Cố Tĩnh Đình lại quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Kiều Tâm Uyển chắn trước mặt con gái, vẻ mặt lạnh lùng "Đừng gọi Tĩnh Đình. Tên của nó không phải để cho cậu gọi. Bây giờ, mời cậu rời khỏi đây. Hơn nữa, sau này cũng không được phép đến đây nữa."


⬅ Trước Tiếp ➡