Chương 909
"Không thể nào." Đường Diệc Sâm cũng không chịu nhượng bộ "Bác gái. Cháu đã làm sai, cháu thừa nhận, cháu cũng sẵn sàng chấp nhận hậu quả. Nhưng cháu không thể từ bỏ Tĩnh Đình, bây giờ không thể, sau này cũng không thể."
"Cho dù bác nghĩ cháu thế nào đi nữa, có chịu cho cháu cơ hội hay không thì cháu cũng phải nói, cháu yêu Tĩnh Đình, cháu sẽ không bao giờ từ bỏ cô ấy."
Hít sâu, bây giờ không phải là thời điểm phù hợp để nói chuyện với Tĩnh Đình. Đường Diệc Sâm cân nhắc một hồi rồi quyết định rời đi trước.
Lúc đi ngang qua Cố Tĩnh Đình, anh dừng bước.
"Tĩnh Đình, tɾong lòng em có giận, có oán, có hận, em trách anh, không muốn tha thứ cho anh cũng không sao hết. Nhưng anh sẽ không bỏ cuộc đâụ"
Anh sẽ cho cô thấy quyết tâm muốn níu kéo cô của anh mãnh liệt như thế nào, anh tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tay.
Cố Tĩnh Đình vẫn duy trì vẻ mặt ban đầu, ánh mắt chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, h0àn toàn không để ý đến Đường Diệc Sâm.
Anh thấy hơi bất lực, nhưng cũng biết bây giờ ở lại cũng vô ích, đưa mắt nhìn Cố Tĩnh Đình thêm lần nữa, lúc này mới rời đi.
Anh vừa đi thì Kiều Tâm Uyển đã lập tức trở nên sốt sắng "Tĩnh Đình. Không phải con định ở bên Đường Diệc Sâm đấy chứ?"
"Mẹ, mẹ nói gì vậy? Sao có thể như thế được?"
Cố Tĩnh Đình lắc đầu, cô không muốn nhắc đến Đường Diệc Sâm nữa "Mẹ, mẹ tới đây làm gì vậy?"
Cô muốn chuyển đề tài nhưng Kiều Tâm Uyển lại không cho cô cơ hội này. Nhất là khi nhìn thấy cánh môi sưng đỏ của cô, bà càng cảm thấy suy đoán của mình là chính xác. 、
"Con nói thật cho mẹ biết, có phải con mềm lòng rồi không? Con muốn tha thứ cho thằng khốn đó phải không?"
Kẻ đã làm con gái bà tổn thương đều là lũ khốn nạn, bà không nghĩ mình mắng sai.
"Không có." Cố Tĩnh Đình lắc đầu "Hôm nay anh ta tự đến tìm con chứ không phải con bảo anh ta tới. Mẹ, mẹ tin con, con sẽ không tha thứ cho anh ta đâụ"
Không tha thứ?
Không tha thứ thì sao lại để mặc cho Đường Diệc Sâm hôn?
Nếu vừa nãy bà không xông vào thì sẽ xảy ra chuyện gì?
Kiều Tâm Uyển không phải là con nít, bà ấy tất nhiên hiểu rất rõ. Phụ nữ vào những lúc nào đó, chẳng qua chỉ là ma͙nh miệng chứ thực ra bên tɾong lại yếu đuối.
Đặc biệt là người phụ nữ này, nhưng bà ấy trông có vẻ lớn rồi.
“Hừm, mẹ. Mẹ còn chưa nói với con mẹ đến tìm con có việc gì vậy?”
Trong lòng Cố Tĩnh Đình hiểu rất rõ, cô chắc chắn không tha thứ cho Đường Diệc Sâm dễ dàng như vậy. Nhưng mà, chuyện như thế này có nói ra thì mẹ cũng không tin.
“Bà của con về rồi đấy, gọi chúng ta tối nay sang đó ăn cơm.”
Kiều Tâm Uyển nhớ đến Cố Thừa Diệu “Con nói lại cho Thừa Diệu một tiếng đi.”
Cố Thừa Diệu lúc nhỏ chủ yếu là do Uông Tú Nga chăm sóc, nên tình cảm giữa bà nội của cô và cậu ấy cực kỳ thân thiết.
Có lẽ cậu ấy sẽ không nghe lời của bản thân nhưng nhất định sẽ nghe lời bà nội của cậu ấy.
Cố Tĩnh Đình nhẹ nhíu mày, nhìn mẹ của mình rồi nói “Mẹ, sao mẹ không tự mình nói với nó đi?”
Sắc mặt của Kiều Tâm Uyển không tốt lắm, bà ấy chưa bao giờ nghĩ đến đứa con trai của mình lại vì một người phụ nữ mà xích mích với mình “Dạo gần đây mẹ không nói chuyện với nó.”