Chương 913
“Con cứ như vậy mãi thì cơ thể sao mà chịu đựng được chứ?”
Kiều Tâm Uyển nhìn ra ngoài cửa sổ “Hôm nay trời cũng không nắng lắm. Hay là chút nữa mẹ đưa con đi khám nhé, xem thử coi có cách nào giải quyết không.”
Bà ấy cũng là người từng trải, nên bà ấy biết việc bị nghén là điều không thể tránh khỏi. Nhưng mà, đây là hy vọng con gái bớt bị hành lại.
Cố Học Vũ đứng ở cửa nhà vệ sinh, nhìn con gái với ánh mắt cực kỳ quan tâm “Ừ, ba nói Hàng Kỳ tìm cho con một bác sĩ đáng tin cậy.”
“Con không sao.” Cố Tĩnh Đình xua tay “Con đi khám rồi, tɾong sách nói giai đoạn đầu sẽ như vậy, qua giai đoạn này thì không sao nữa.”
Cố Học Vũ lặng im, qua cái giai đoạn này?
Nhớ lại lúc trước, khi Kiều Tâm Uyển mang thai Cố Thừa Diệu, bà ấy đã nôn đằng đẵng suốt ba tháng liền.
“Vẫn nên đi khám nữa đi.” Kiều Tâm Uyển rất kiên quyết “Ăn cơm xong rồi đi.”
Hai phiếu chọi một phiếu, Cố Tĩnh Đình thua cuộc.
Cuối cùng cô vẫn bị kéo đi đến bệnh viện khám.
“Cô Cố, sức khỏe của cô rất tốt. Mỗi một người phụ nữ khi mang thai đều có triệu chứng không giống nhau, có nhiều người phản ứng rất ma͙nh, còn có nhiều người lại phản ứng rất nhẹ. Cô chỉ cần để tinh thần thoải mái, tôi nghĩ triệu chứng của thai nghén rất nhanh sẽ qua thôi.”
“Thật sao?” Kiều Tâm Uyển không yên tâm “Vậy con gái tôi ăn cái gì vào thì nôn ra cái đấy, sao mà hấp thụ được dinh dưỡng cơ chứ?”
“Cái này có thể bổ sung một số chất dinh dưỡng bên ngoài, ngoài ra đồ ăn phải thanh đạm…”
Bác sĩ dặn dò một tràng, chẳng qua đây là thời kỳ đặc biệt, qua cái giai đoạn này thì sẽ ổn thôi.
Cuối cùng Kiều Tâm Uyển và Cố Học Vũ cứ không yên tâm, bác sĩ đành phải kê một số thuốc giảm thai nghén mà phụ nữ có thai có thể sử dụng͟͟ được.
Cố Học Vũ đứng dậy đi lấy thuốc, sau khi Cố Tĩnh Đình cảm ơn bác sĩ thì dự định đi về nhưng lại bị bác sĩ gọi lại.
“Cô Cố.” Bác sĩ và nhà họ Cố cũng có quen biết, có một số chuyện vẫn phải nên nói ra “Thật ra phụ nữ mang thai nhất định phải giữ tinh thần luôn vui vẻ. Đừng để bản thân chịu áp lực quá lớn, như vậy mới tốt cho bản thân và cả đứa trẻ.”
Cố Tĩnh Đình ngây người một lúc, bước chân lúc đầu đang muốn rời đi thì đột nhiên dừng lại “Bác sĩ nói những lời này là có ý gì vậy?”
Áp lực lớn? Cô sẽ cảm thấy áp lực lớn sao?
“Cô Cô cũng là một người thông minh. Những lời nói của tôi cũng không cần phải nói quá rõ ràng.”
Bác sĩ không nói tiếp nữa, chỉ âm thầm nhìn Cố Tĩnh Đình, tɾong mắt bác sĩ chứa đựng ẩn ý sâu xa mong cô có thể hiểu được.
Cố Tĩnh Đình gật đầu “cảm ơn bác sĩ.”
Đi ra khỏi phòng làm việc của bác sĩ, Cố Tĩnh Đình đứng im trên hành lang.
Áp lực lớn sao? Cô không chấp nhận, từ trước đến giờ cô không cảm thấy áp lực.
Chẳng qua là…
Sau cái ngày mà Đường Diệc Sâm rời đi, đã ba ngày không có tin tức gì rồi.
Còn triệu chứng thai nghén của cô tɾong ba ngày này càng nghiêm trọng hơn. Những lời bác sĩ nói có ý gì nhỉ?
Trong lòng có một chút không được thoải mái, hơn nữa là cực kỳ không thoải mái.
Cái tinh thần không thoải mái này chẳng liên quan gì đến việc mang thai cả. Cô ghét người khác suy đoán cảm xúc của bản thân mình.