⬅ Trước Tiếp ➡

Sắc mặt của cô không được tốt, cứ nôn mãi đến cả chất dịch mật màu vàng cũng nôn ra luôn. Lúc này cô mới lấy nước súc miệng.
Đứng thẳng người lên thì thấy Đường Diệc Sâm đang đứng ở bên cạnh cô.
“Đường Diệc Sâm, nếu anh thật sự muốn tôi tha thứ cho anh thì hãy đứng cách xa tôi một chút.” tiện tay lau đi chút nước còn bám trên khóe miệng, giọng nói cô trầm xuống kèm the0 một chút tức giận “Tôi nhìn thấy anh, ngửi thấy mùi hương của anh thì chỉ muốn nôn.”
Cô không nói đùa, cô nói thật đấy.
Đường Diệc Sâm biết điều đó, anh nhìn thấy Cố Tĩnh Đình nôn đến nỗi mặt nhợt nhạt đi nhưng lại chẳng có cách gì cả.
Anh chẳng hề biết loại phản ứng này thực ra được gọi là thai nghén, anh chỉ tưởng khi Cố Tĩnh Đình thật sự vì nhìn thấy anh cảm thấy ghê tởm nên mới nôn.
Nhưng lần này cũng không phải là lần đầu tiên.
Sắc mặt của anh cho thấy anh đã chịu sự đả kích rồi, muốn rời đi nhưng không cam lòng. Muốn ở lại nhưng lại sợ Cố Tĩnh Đình sẽ nôn tiếp.
Anh không biết làm cách nào đành phải lùi về sau vài bước “Tĩnh Đình, em đừng như thế, tôi…”
“Cút đi.” Cố Tĩnh Đình phất tay, h0àn toàn không đếm xỉa đến vẻ mặt buồn bã của Đường Diệc Sâm.
Bởi vì bây giờ cô thật sự rất khó chịụ
Lần này Đường Diệc Sâm bất lực rồi.
Cố Tĩnh Đình gọi bảo vệ đuổi anh ra ngoài, nhưng anh cũng chẳng chịu đi.
Nhưng khi nhìn thấy sắc mặt nhợt nhạt của cô, anh lại không đành lòng ở lại.
“Em, em đừng tức giận. Ngày mai tôi lại đến thăm em.”
Anh xoay người một cách ċһán nản rời đi, bóng lưng của anh chất chứa sự cô đơn và cảm giác bất lực.
Cô nhìn thấy những thứ đó nhưng không gọi anh ở lại mà mặc kệ cho anh rời đi.
Ánh mắt nhìn cái cái ly trà hoa hồng đặt ở trên bàn, rất lâu chẳng nói câu nào.

Cuối tuần, thời tiết ở Bắc Kinh vẫn cứ nóng như vậy.
Kiều Tâm Uyển ngồi ở trước bàn ăn, bưng một ly sữa đặt trước mặt cô “Uống hết ly sữa này đi.”
“Dạ.” Cố Tĩnh Đình gật đầu rồi cầm ly sữa lên uống một ngụm, cái cảm giác muốn nôn lại bám lại ở cổ họng, cô nhanh chóng chạy thật nhanh vào tɾong nhà vệ sinh.
Cố Học Vũ vừa làm xong bữa sáng đi ra thì nhìn thấy, lông mày hơi nhíu lại.
Kiều Tâm Uyển nhanh chóng đứng lên đi đến đằng sau Cố Tĩnh Đình.
ra thôi, trên mặt cô một chút máu cũng chẳng còn.
Tình hình như thế này đã kéo dài được mấy ngày rồi.
Mỗi ngày Cố Tĩnh Đình ăn cái gì thì nôn ra cái đó, cho dù là bữa sáng hay là buổi trưa cũng đều như vậy.
Cố Học Vũ lo lắng cho con gái, đến cả cơm cũng đích thân đi nấu, hơn nữa cố gắng nấu những món ăn thanh đạm nhưng lại chẳng cải thiện được gì.
Cố Tĩnh Đình vẫn như cũ, ăn cái gì là nôn ra cái đó.
“Tĩnh Đình, con không sao chứ?” Kiều Tâm Uyển thấy dáng vẻ của con gái như vậy thì cực kỳ đau lòng.
Bà ấy nói bỏ đứa bé đi nhưng cô kiên quyết không nghe.
Bây giờ thì tốt rồi, người bị g͙iày vò là cô, còn ba của đứa bé giờ chẳng biết là đang ở cái xó xỉnh nào nữa.
“Con không sao.” Cố Tĩnh Đình lắc đầụ Mấy ngày nay phản ứng mang thai quá ma͙nh, cô gần như chẳng còn chút khẩu vị gì nữa.
Nhưng chuyện kỳ cục nhất là chỉ những lúc cô ăn cơm thì cô mới muốn nôn.
Lúc bình thường thì chẳng có chuyện gì xảy ra cả.


⬅ Trước Tiếp ➡