Chương 915
“Tôi cũng không hối hận.” Cố Học Vũ rất may mắn, may mắn vì khi Kiều Tâm Uyển sinh con thì ông luôn ở bên cạnh bà ấy, may mắn vì bản thân đã không bỏ lỡ quá trình trưởng thành của con cái.
Những gì mà ông có đều do ông trời chiếu cố, vậy nên ông nhất định sẽ cố gắng trân trọng những điều đó.
Còn về con gái, ông tin rằng người đàn ông đó chắc chắn đã làm gì đó nhưng con gái không phải Kiều Tâm Uyển, cô sẽ có chủ kiến của bản thân.
Đường Diệc Sâm phải bù đắp lại cho con gái, chỉ sợ so với con đường của ông năm đó còn khó đi hơn.
Nhưng ông sẽ không đồng cảm với anh.
…
Thời tiết đúng thật là oi bức, Cố Tĩnh Đình xuống xe rồi mới nhận ra điều đó.
Bầu trời âm u, mang the0 gió nóng, mặc dù không có mặt trời nhưng lại khiến con người ta khó chịu hơn.
Cô đi vào trung tâm thương mại. Bây giờ có lẽ sẽ nhìn ra được.
Có lẽ cô sẽ chọn cho mình vài bộ đồ rộng rãi.
Đi dạo xung quanh một vòng, khi cô nhìn thấy khu dành cho trẻ em, những bộ quần áo dễ thương, những đồ dùng dành cho trẻ em làm cô tâm trạng của cô đã thoải mái hơn rất nhiềụ
Nhưng cô chỉ nhìn chứ không mua.
Bây giờ vẫn còn sớm, khi nào đứa trẻ mới ra đời thì vẫn chưa biết.
Ngày sinh dự tính là vào năm sau, vẫn còn tận bảy tám tháng nữa mà, còn sớm ċһán.
Tuy nhiên, điều này không cản trở việc cô thích những bộ quần áo nhỏ nhắn này. Cô nhìn đông nhìn tây, cả một buổi sáng đều nhanh chóng trôi qua.
Cảm giác đói bụng kêu lên tɾong bụng, lúc này cô mới nhớ ra đồ ăn lúc sáng cô ăn đã nôn ra hết rồi.
Tay xoa nhẹ bụng, Cố Tĩnh Đình hơi tự trách bản thân mình. Cô thật sự không phải là một người mẹ tận tâm.
“Được rồi. Con yêu, bây giờ mẹ đưa con đi ăn đồ ngon nhé.”
Đi ra khỏi cửa trung tâm thương mại, nhìn trái nhìn phải, cô đang nghĩ xem trưa nay ăn gì thì có một giọng nói vang lên.
“Cố Tĩnh Đình?”
Cố Tĩnh Đình quay mặt lại nhìn thấy một người phụ nữ. Dáng vẻ của bà ấy xem ra chỉ khoảng ba mươi mấy tuổi, khí chất nho nhã, đồ trên người bà ấy toàn là kiểu dáng mới của Chanel.
Sợi dây chuyền đe0 trên cổ cũng là từ một nghệ nhân có tiếng…
Cô tìm tɾong đầu mình những khuôn mặt mà mình biết tɾong giới xã hội thượng lưu ở Bắc Kinh, nhưng lại nhận ra không có ấn tượng với bà ấy.
“Xin chào, xin hỏi bác là?”
Cô nhớ rõ cô không quen người phụ nữ trước mặt.
“Có thể cô không quen tôi, nhưng tôi biết cô.” Đường Tử Nhu nhìn thấy Cố Tĩnh Đình, tɾong mắt bà có vẻ rất thích thú. Trước đây chỉ nhìn thấy Cố Tĩnh Đình ở trên ảnh, hôm nay nhìn thấy người thật mới nhận ra người thật còn đẹp hơn trên ảnh.
Với lại cái khí chất đó thực sự rất khác biệt, thật đúng là con gái của đại gia tộc nuôi dưỡng nên.
Chắc chắn không phải là người con gái có xuấtthân từ nhà có địa vị thấp kém mà có thể so sánh được.
“Nếu như không ngại thì cùng nhau ăn bữa cơm nhé.”
…
Mười lăm phút sau, Cố Tĩnh Đình ngồi trước mặt Đường Tử Nhu tɾong một nhà hàng kiểu Trung được bài trí lịch sự.
Đây là một loại cảm giác cực kỳ kỳ lạ, rõ ràng cô không quen biết người phụ nữ trước mặt nhưng lại đến đây ăn cơm cùng bà ấy.
“Xin hỏi bác là…”