Chương 916
Lần thứ hai hỏi danh tính của người phụ nữ trước mặt, nhưng hình như bà ấy lại không nghe thấy, cầm lấy menu nhìn nhân viên phục vụ “Mang lên cho tôi vài món đặc trưng của nhà hàng. Món này, món này, còn cả món canh này…”
Lúc bà ấy nói đến đây, đột nhiên dừng lại “Cô Cố không để ý đến việc tôi tự ý làm chủ chứ?”
Cố Tĩnh Đình lắc đầu “Không sao đâu ạ, tôi không kén ăn.”
“Ừ.” Đường Tử Nhu vừa mỉm cười vừa gọi món, lúc này mới đưa menu cho nhân viên phục vụ.
Khi ở chỗ ngồi chỉ còn hai người, Đường Tử Nhu ngồi thẳng lưng, trên khuôn mặt vẫn giữ nụ cười nhẹ.
“Tôi là Đường Tử Nhu, là mẹ của Đường Diệc Sâm.”
…
Cố Tĩnh Đình không nói nên lời, tim còn đập thình thịch. Cô ngơ ngác nhìn người phụ nữ trước mặt. Bà ấy trẻ như vậy làm cho cô không nghĩ đến việc bà ấy là một trưởng bối.
Cô còn tưởng đó là vợ của sếp công ty đối tác nào đó.
Không ngờ đến vậy mà lại là mẹ của Đường Diệc Sâm.
Nhớ đến Đường Diệc Sâm từng nói với cô, lúc nhỏ mẹ anh làm với anh một số chuyện, cô không có cảm tình với người phụ nữ trước mặt.
Còn chưa nói đến người sắp đặt cô tɾong câu chuyện mà Hướng Noãn kể cho cô nghe ngày đó là người phụ nữ trước mặt.
Nghĩ ra những suy nghĩ khác nhau, sắc mặt của Cố Tĩnh Đình biến đổi rồi.
Từ nhỏ cô đã được dạy, cho dù như thế nào cô cũng không đứng dậy đập bàn rồi bỏ đi, nhưng mà đối với người phụ nữ trước mặt cô cũng không thể bày ra vẻ mặt vui vẻ được.
“Có chuyện gì sao?”
Đường Tử Nhu nhìn sắc mặt của Cố Tĩnh Đình tɾong chốc lát thay như thay áo.
Tạm thời cũng không nghĩ rằng Cố Tĩnh Đình đã biết những việc mà bản thân từng làm trước đây. Cứ nghĩ rằng Cố Tĩnh Đình thay đổi sắc mặt là vì Đường Diệc Sâm.
“Cô Cố, hôm nay tôi đến tìm cô là vì Diệc Sâm.”
Ba ngày trước, Đường Diệc Sâm về nhà, đóng cửa nhốt mình tɾong phòng cả một ngày.
Nhưng từ ngày thứ hai, anh dồn hết tâm trí vào làm việc. Mấy ngày nay nhìn thấy con trai một ngày chỉ ngủ có vài tiếng, thời gian còn lại đâm đầu vào làm việc, bà ấy rất đau lòng nhưng chẳng có cách nào để giải quyết cả.
Con trai là của mình, trước đây đã đánh mất nhiều như vậy là để có thể bảo vệ thời gian của con trai, bà ấy đã rất hối hận.
Mà bây giờ nhìn thấy con trai đau khổ như vậy, nhưng bà ấy chẳng giúp được gì cả.
Nghĩ tới nghĩ lui, bà ấy đành phải đến tìm Cố Tĩnh Đình.
Sắc mặt của Cố Tĩnh Đình không thay đổi là vì Đường Diệc Sâm sao?
“Bà Đường, tôi nghĩ bà đã hiểu lầm rồi.” khi Cố Tĩnh Đình nói lời này ra thì vẻ mặt cực kỳ bình tĩnh “Tôi và Đường Diệc Sâm đã chia tay nhau rồi. Nếu như bà đến tìm tôi là không muốn tôi và anh ấy tái hợp lại thì…”
"Bà Đường. Tôi nghĩ có lẽ là bác đã hiểu lầm rồi." Khi Cố Tĩnh Đình nói những lời này, vẻ mặt cô rất bình tĩnh "Tôi và Đường Diệc Sâm đã chia tay rồi. Bác đến tìm tôi là muốn ngăn tôi và anh ta ở bên nhau sao?"
"Không, không, không." Đây là một sự hiểu lầm lớn rồi. Đường Tử Nhu xua tay "Bác không có ý này. Bác đến đây vì mong cháu có thể đến thăm Diệc Sâm một chút."
Thăm Đường Diệc Sâm?