Chương 931
Nếu như không phải Đường Diệc Sâm có lỗi với cô trước, cô làm sao có thể đối xử tàn nhẫn với anh chứ?
Chỉ trừng phạt anh có vậy thôi, đối với anh mới nói, thật sự là quá nhẹ.
Hai người, không ai biết đến suy nghĩ của đối phương.
Bên tɾong bãi đậu xe, không khí mang the0 cảm giác nóng bức, ngột ngạt khiến không thể thở nổi.
Cố Tĩnh Đình muốn thoát khỏi sự kiềm chế của Đường Diệc Sâm.
Tay đưa lên dùng sức đẩy, nhưng một chút cũng không đẩy được Đường Diệc Sâm.
Tay anh cứng nhắc đặt ở hai bên người cô. Cô khẽ nhíu mày, nếu như muốn đẩy anh ra, cũng chỉ có thể dùng vũ lực.
Muốn nhấc chân tấn công Đường Diệc Sâm, chợt ánh mắt Cố Tĩnh Đình nhìn thấy trên cổ tay Đường Diệc Sâm có vết thương.
Trên cổ tay anh có vết đỏ mờ nhạt. Nhìn vết thương có vẻ rất mới, giống như mới bị.
Không chỉ có cổ tay, trên cánh tay còn có hai vết thương rõ ràng.
Cô không biết rằng, Đường Diệc Sâm ở lại một ngày một đêm không cởi được cà vạt. Anh dùng sức ma͙nh lớn nhất làm gãy cột giường.
Lúc này mới thoát ra được.
Mà hai vết thương trên cánh tay chính là lúc gắng sức làm gãy cột giường tạo nên.
Phát hiện này khiến động tác đẩy Đường Diệc Sâm ra của cô khựng lại.
Cô đại khái có thể đoán được anh làm cách nào để thoát ra rồi.
Đường Diệc Sâm không chú ý tới ánh mắt của Cố Tĩnh Đình.
Vết thương trên tay đối với anh mà nói không đáng nhắc đến, chỉ là vết thương nhỏ mà thôi.
Vết thương lớn nhất chính là vết thương tɾong lòng anh.
Gió nóng không ngừng thổi tới, lưng áo anh cũng ướt đẫm mồ hôi nhưng anh không hề có ý định thu tay lại.
Anh cố chấp chống hai tay hai bên Cố Tĩnh Đình, nhìn chằm chằm vào mặt của cô.
Chính anh cũng không biết rốt cuộc mình muốn làm gì.
Anh nghĩ, có lẽ anh điên rồi đi.
Một giây sau, anh in môi mình lên môi cô một cách điên cuồng, chặt chẽ, gần như gặm lấy môi cô.
Anh h0àn toàn thô lỗ, sức ma͙nh ngang tàn.
Nặng nề hôn lấy môi cô, Cố Tĩnh Đình bị sức lực ma͙nh mẽ hôn đến phát đaụ
Hai tay đặt trên lồng ngực Đường Diệc Sâm, muốn đẩy anh ra.
Lại không nghĩ tới, sức lực anh rất lớn.
Hôn một cách ngang ngược, bá đạo.
Không cho cô một chút cơ hội né tránh.
Đầu lưỡi linh hoạt, ma͙nh mẽ xâm nhập vào tɾong khoang miệng cô, dùng sức mút, gặm cắn tɾong đó.
Răng Cố Tĩnh Đình bị anh va vào trở nên đau nhức.
Cơ thể đau đớn dùng lực cầm tay cô đưa về phía sau lưng.
Nghiêng người hôn một cái thật sâụ
Cố Tĩnh Đình không thể tránh khỏi bèn ngẩng đầu lên mặc kệ để anh hôn.
Tay gần giống như bị kìm sắt kẹp.
Không khí tɾong lồng ngực, bị anh toàn bộ cướp đoạt.
Điên cuồng, h0àn toàn không cho cô một chút đường sống nào.
Cô bị anh hôn đến khi không thể thở nổi.
Chỉ có thể há to mồm, không ngừng điều chỉnh hô hấp.
Nụ hôn đau đớn như vậy nhưng khiến người ta không thể từ chối.
Đường Diệc Sâm trước mặt này có chút xa lạ.
Khuôn mặt của anh đang đứng trước mặt cô nhưng lại mang cho cô cảm giác như chưa từng biết anh.
Ít nhất, từ trước
Hai chân bị hôn đến mức như sắp nhũn ra, cô dường như sắp không đứng vững.
Tay bị bàn tay anh nắm thật chặt, muốn tấn công chân anh nhưng bị anh dùng đùi đè ép, cơ thể anh cao lớn ma͙nh mẽ đem cô h0àn toàn bọc lại tɾong ngực.
Giãy không ra, cũng không thể trốn thoát đành mặc cho anh hôn.