Chương 932
Thật lâu, lâu đến lỗi Cố Tĩnh Đình cho là mình sẽ ngạt thở, rốt cuộc Đường Diệc Sâm mới tha cho cô.
Đôi môi cô bị anh hôn đến sưng đỏ.
Hô hấp trở lên lộn xộn, hổn hển.
Mà Đường Diệc Sâm cũng không tốt là bao. L ng ngực anh lên xuống dữ dội, đem Cố Tĩnh Đình ôm chặt vào tɾong lồng ngực mình.
Anh ma͙nh mẽ khống chế bản thân, Cố Tĩnh Đình nhưng vẫn cảm thấy dưới bụng mình bị vật gì đó chạm vào.
Sắc mặt nghiêm lại, cô không hề suy nghĩ đem tay tát vào mặt Đường Diệc Sâm.
Đường Diệc Sâm dơ tay ra cản lại bàn tay gần như chạm vào mặt mình, nhanh chóng nắm chặt lấy tay cô.
Bàn tay cô dừng lại cánh mặt anh năm centimet
Sắc mặt anh có vẻ không tốt lắm, trừng mắt với Cố Tĩnh Đình " Em làm cái gì vậy?"
"Làm cái gì?" Cố Tĩnh Đình không đánh được Đường Diệc Sâm, sắc mặt có chút khó coi, giọng điệu lạnh đi mấy phần " Tôi muốn nhắc nhở anh, đừng lúc nào cũng giống như con he0 đang động dục, nhìn thấy phụ nữ liền muốn."
Con he0 động dục?
Ví dụ này khiến Đường Diệc Sâm nổi giận, anh nắm chặt lấy tay Cố Tĩnh Đình
"Đúng vậy, tôi thấy phụ nữ liền động dục, chẳng qua là người phụ nữ ấy nhất định là em."
Đưa hai tay cô chế trụ sau lưng, hai tay đặt trên lưng cô có chút dùng lực kéo cô lại gần.
"Cố Tĩnh Đình, em thật sự không có trái tim đúng không? Em muốn tôi móc tim ra chứng minh, như vậy em sẽ quan tâm một chút?"
"Anh nói sai rồi." Tay Cố Tĩnh Đình giãy không ra khỏi anh, nhưng không ảnh hưởng tới cô nói chuyện "Coi như anh có móc tim ra thì tôi cũng không thèm để ý."
Một người đàn ông miệng đầy lời dối trá, tình yêu cũng đem ra lừa gạt thì có quyền gì bảo cô để ý?
Cơ thể Đường Diệc Sâm chấn̵ động, nhìn chằm chằm vào mắt cô, muốn tìm ra một chút nói dối, cho dù là giận dỗi.
Nhưng mà một chút cũng không tìm thấy.
Đôi mắt hạnh của cô trừng lớn, mang the0 một chút nghiêm túc. Không hề để ý đến những lời cô vừa nói gây ra tổn thương như thế nào.
Trái tim có chút đau đớn.
Anh nghĩ có lẽ anh giống như những gì cô vừa nói. Đê tiện.
Dù biết rất rõ cô sẽ không đồng ý tha thứ cho mình, sẽ biết tɾong lòng cô không hề có anh.
Biết rất rõ cô không hề yêu mình, biết rất rõ bọn họ sẽ không trở về như cũ được nữa.
Nhưng anh kiên quyết không chịu từ bỏ vì nghĩ rằng sẽ có cơ hội nhỏ nhoi.
Cho dù là một chút xíu, anh đều muốn tranh g͙iành vì bản thân anh.
Bây giờ anh chợt nghĩ đến một từ gọi là cuộc đời thăng trầm.
Thời gian đều thay đổi, bọn họ cũng sẽ thay đổi.
Anh cho là tình yêu giữa bọn họ sẽ không bao giờ thay đổi nhưng anh đã sai.
Trên thế giới này có tình yêu nào sẽ không thay đổi?
Trái tim đã chết như tro tàn, sẽ không cháy lên nữa.
Anh đã sai, thật sự rất sai.
Sai một bước thì từng bước đều sai.
Anh cho rằng anh sẽ chịu trách nhiệm với những sai lầm của mình nhưng đáng tiếc là ngay cả cơ hội chịu trách nhiệm cô cũng không cho anh.
Cảm giác bất lực tràn đầy tɾong lòng anh, anh từ từ buông tay cô ra.
Thấy cô xoay cổ tay, không để ý đến ánh mắt bi thương của anh, cơ thể anh lui về sau một bước.
"Em thắng."
Động tác xoay cổ tay của Cố Tĩnh Đình dừng một chút, Đường Diệc Sâm không nhìn thấy, anh chú ý đến khuôn mặt của cô.