Chương 941
Đến khi Đường Diệc Sâm khuyên bà nên mở lòng, nói rằng Cố Tĩnh Đình chỉ đang giận chuyện của Hướng Noãn, đợi hết giận rồi thì không sao nữa.
Lúc đấy bà mới yên tâm được. Nhưng bây giờ trông dáng vẻ hiện tại thì một tháng mấy rồi mà giữa con trai và Cố Tĩnh Đình không có chút động tĩnh nào cả.
Như vậy còn giống không sao gì nữa? Rõ ràng là hai đứa nó sắp chia tay luôn rồi.
Mà cũng ngay lúc này, con trai bà mới chịu kể hết ra.
Tính tình Cố Tĩnh Đình kiêu ngạo cố chấp, h0àn toàn không thể tha thứ cho anh được.
Đường Tử Nhu hiểu rõ sự việc lại đau lòng cho con trai hơn nữa. Hơn một tháng nay bà đều sống ở Bắc Kinh, nhìn con trai bận rộn ngày đêm.
Sự đau xót cũng chỉ có mình bà có thể biết.
“Diệc Sâm, nếu như Cố Tĩnh Đình vẫn không chịu tha thứ cho con, hay là mẹ đi tìm con bé…”
Nếu thực sự không được, bà tha thứ cho Hiên Viên Diệu cũng được.
Chẳng qua là khó chịu tɾong lòng, cũng không mất miếng thịt nào…
“Mẹ.” Đường Diệc Sâm nếu để Đường Tử Nhu đi cầu xin Cố Tĩnh Đình thì mới không bình thường.
“Chuyện của cô và cô ấy, mẹ không cần lo nữa. Mẹ tin con, con sẽ xử lý ổn thoả.”
“Nhưng…” Hơn một tháng nay, con trai chỉ lo bận việc, không hề nhắc đến Cố Tĩnh Đình, cứ vậy thì sao mà làm lành được đây?
Quan trọng hơn là “Mẹ biết con đang nghĩ gì, nhưng bây giờ con đang trên đầu ngọn sóng, muốn đối đầu với người kia còn hơi khó.”
Đường Môn là thế gia trăm năm, nhưng Long Đường ở Mỹ đã mấy trăm năm rồi.
Càng không cần phải nói đến việc từ đời ông cố của Hiên Viên Diệu đã là người giết hay phạt đều quyết đoán, cực kỳ có thủ đoạn.
Đường Môn tuy không yếu nhưng ông ngoại Đường Diệc Sâm lại là người có tính tình rộng rãi, mềm yếụ
Người như vậy thủ thành thì được, nhưng việc phát triển sự nghiệp lại không đủ.
Cứ như vậy, khoảng cách giữa Long Đường và Đường Môn càng lúc càng xa, khác biệt cũng mỗi lúc một lớn.
Nếu không năm đó Đường Tử Nhu bị đối xử nhục nhã nhường này lại bị Hiên Viên Diệu bỏ rơi, sớm đã trả xong món nợ này rồi, sao còn để cho ông ta kiêu căng gần như cả đời h0àn toàn không để ai vào mắt thế này?
Những này này, chuyện của con trai tuy bà không hỏi tới nhưng cũng biết được anh đang tăng tốc muốn mở rộng thế lực của Đường Môn.
Điều anh muốn là không chỉ đối với Long Đường, mà cả với Kỳ Lân Đường cũng có hiệu quả khống chế nhất định.
Có một số việc chỉ có thể từ từ tính toán, không thể vội vàng tấn công hám lợi, nếu không lại gặp hiệu quả trái ngược thì hỏng.
“Mẹ, mẹ yên tâm đi. Con có chừng mực mà.”
Khoảng thời gian gần đây, Đường Diệc Sâm cũng không hẳn h0àn toàn đều tập trung mở rộng thế lực. Cố Học Vũ cũng ngấm ngầm gây rắc rối cho anh.
Mỗi lần đều rất bí ẩn không để lộ dấu vết gì, nhưng cũng đủ để Đường Môn ngầm chịu thiệt hai lần.
Đường Diệc Sâm vẫn luôn nghĩ đến việc Cố Học Vũ sao vẫn chưa có hành động gì, thì ra đã đợi bản thân từ lâụ
Chỉ là trước đây không để lộ chút tin tức nào, một đòn giáng xuống làm cho anh trở tay không kịp.
Nếu không phải trước đó anh cũng tin tưởng người của mình, cũng buông tay phó thác được, không thì lần này sợ rằng tổn thất của Đường Môn không phải con số trước mắt có thể so được.