Chương 942
Đáng hận hơn là anh chịu thiệt thòi nhưng lại không thể trả thù.
Trong lòng thở dài một hơi, anh không biết vì sao mình và Cố Tĩnh Đình lại đi đến bước đường này?
Thậm chí bây giờ anh cũng không biết được chuyện gây rối cho Đường Môn là ý của Cố Học Vũ hay Cố Tĩnh Đình nữa.
Tuy rằng đều đến từ Kỳ Lân Đường, nhưng ý nghĩa lại h0àn toàn khác nhaụ
Nếu như là Cố Học Vũ thấy con gái bị bắt nạt nên dạy dỗ một phen thì cũng không sao cả.
Nhưng nếu là Cố Tĩnh Đình thì sao?
Khả năng này chỉ vừa nghĩ đến thôi đã khiến cho cả người anh lạnh buốt.
Trái tim anh lạnh lẽo, co rút.
Hệt như bị người nào đó sát muối vào vết thương vẫn chưa lành.
Mấy này nay bởi vì điều này mà sắc mặt của anh càng lúc càng khó coi.
Đường Tử Nhu không hiểu được sóng ngầm bên tɾong, Đường Diệc Sâm càng không thể nói rằng Kỳ Lân Đường đang muốn đối đầu với Đường Môn.
Vốn dĩ những lời Cố Tĩnh Đình nói trước mặt Đường Tử Nhu đã khiến anh lo lắng Đường Tử Nhu sẽ không thích cô. Bây giờ nếu biết được cô muốn đối phó với con trai của mình chỉ sợ sẽ càng thêm không thích.
Ngoài miệng anh nói rất thoải mái, sau này sẽ không đi tìm Cố Tĩnh Đình hay cầu xin cô nữa.
Nhưng tɾong lòng vẫn không khỏi mong đợi, chờ mong rằng trên thế giới này có lẽ còn có kỳ tích.
Có lẽ, Cố Tĩnh Đình sẽ đến tìm mình.
Cho dù là không phải tìm mình, hai người họ cũng không thể không còn liên hệ nào.
Vậy nên anh vẫn luôn suy nghĩ thấu đáo để không làm cho ấn tượng về Cố Tĩnh Đình tɾong Đường Tử Nhu bị xấu đi. Đến lúc đó, thật sự không dễ giải quyết.
Vậy nên thời gian gần đây anh mới mệt mỏi mất sức như thế.
Vừa phải ứng phó với rắc rối từ Kỳ Lân Đường, vừa phải đề phòng người của Long Đường giở trò dơ bẩn.
Lại còn phải nghĩ cách ổn định công ty, mở rộng thế lực.
Đường Diệc Sâm có ma͙nh hơn nữa cũng chỉ là con người, cứ g͙iày vò như thế thời gian đương nhiên là không đủ xài.
Hận không thể làm hết việc của hai ngày tɾong một ngày, không ăn không uống không ngủ mới được.
Mấy cậu thuộc hạ cũng chịu khổ the0, nhưng mọi người đều biết đây là thời kì mấu chốt nên cũng không hề than thở gì.
Lại nhìn vẻ mặt không tin tưởng của Đường Tử Nhu, Đường Diệc Sâm cũng không lo được nhiều vậy nữa. Nếu bà không tin mà chạy đi tìm Cố Tĩnh đình, lại chọc thêm phiền toái mới thì anh thật sự phiền phức to rồi.
“Mẹ, trước đây mẹ sống ở Mỹ lâu ngày, lúc muốn đi chơi cũng ít khi đi dạo quanh đây. Trung Quốc có một vài nơi khá tốt, hay là mẹ đi chơi vài hôm, đừng lo cho con nữa, con hứa đợi khi mẹ về mọi thứ đều ổn thoả.”
Đường Tử Nhu tuy rằng không tin, nhưng con trai đã nói vậy rồi, từ trước đến nay anh đều rất có chính kiến, bà cũng hết cách.
Ngày hôm sau cũng thu dọn hành lý, rời đi.
Bà đi rồi, Đường Diệc Sâm cũng dễ bề thoả sức buông thả làm chuyện mình muốn làm.
Hôm ấy, sau khi xử lý hết công việc, xe của Đường Diệc Sâm bất giác đậu dưới lầu chung cư của Cố Học Vũ.
Mấy hôm nay anh vẫn luôn kiềm chế bản thân đừng đến tìm cô, cũng không được phép đến tìm cô.
Cô hận anh như vậy, hận đến mức đưa ra một điều kiện khó nhằn để khiến anh rút lui.