⬅ Trước Tiếp ➡

Nếu như chỉ không chịu tha thứ cho anh hay hận anh thôi thì anh cũng không có lời nào để nói.
Nhưng anh không thể để Đường Tử Nhu vì mình mà làm chuyện trái với lòng được.
Tình yêu cùng tình thân có lúc khó mà lựa chọn được hơn. Nhưng mà điều này không có nghĩa là anh phải từ bỏ.
Anh buông tay cũng chỉ là muốn để đôi bên bình tĩnh lại.
Cũng để mình bình tĩnh lại. Nhưng thật sự bình tĩnh rồi, lại nghĩ đến rất nhiều việc.
Nhỡ đâu Cố Tĩnh Đình thật sự sẽ không bao giờ tha thứ cho mình? Nhỡ đâu cô nhẫn tâm thật thì sao?
Lẽ nào lại hệt như lời anh nói, cả đời này cũng không đến tìm cô nữa?
Câu hỏi này quá khó khăn, rối rắm đến độ Đường Diệc Sâm cũng không cách nào cho bản thân câu trả lời. Vậy nên thời gian này, anh mượn công việc đầy ấp để làm mình ngừng nghĩ.
Bình tĩnh rồi, nhưng lại không thể không suy nghĩ.
Thở dài một hơi, Đường Diệc Sâm quyết định h0àn toàn giải quyết hết đống rắc rối kia mới quay lại suy nghĩ mấy việc này.
Anh quay đầu xe rời đi. Xe của anh vừa đi khỏi thì Cố Tĩnh Đình đã xuống dưới lầu, tay còn đang cầm chìa khoá xe, vẻ mặt vội vã.
Cố Tĩnh Đình nhận được cuộc gọi từ Chiêm Thiệu, nói rằng đã tìm được Michelle rồi.
Cô thở phào nhẹ nhõm, không nghĩ ngợi gì liền chạy đi tìm Michelle.
Đối với Michelle, tuy không phải chị em, cũng không giống tình cảm đặc biệt cùng trải qua hoạn nạn sinh tử với Phác Tương Vũ.
Nhưng tình cảm bạn học mấy năm khi hai người ở Anh, lại cộng thêm tính cách trọng tình trọng nghĩa của Michelle, khá là hợp nhãn cô.
Cố Tĩnh Đình cũng rất bận tâm đến người bạn này.
Vừa nhận được tin, cô liền chạy đi tìm Michelle.
Michelle đã về nhà rồi.
Thấy Cố Tĩnh Đình đến, gương mặt cô ấy hiện vẻ vui mừng. Chiêm Thiệu đứng tɾong nhà, biểu cảm hơi ngượng ngùng.
Cố Tĩnh Đình mặc kệ anh ấy, kéo tay Michelle đánh giá vài lần, thấy cô không sao mới ngồi xuống the0 cô rồi hỏi rõ mọi việc là sao.
Chiêm Thiệu rót hai ly nước, bước ra từ phòng ßếp.
Lúc này thời tiết cũng nóng, Cố Tĩnh Đình tuy không uống được đồ lạnh nhưng lúc này thật sự có hơi khác rồi.
Cô cầm ly nước uống một hơi cạn sạch.
“Michelle, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Vì sao đang yên đang lành lại chơi trò mất tích? Không phải đã sắp kết hôn rồi à?
Michelle cũng không biết phải nói thế nào, cô ấy trừng mắt nhìn Chiêm Thiệu, bưng ly nước trên bàn lên uống cạn.
Còn Cố Tĩnh Đình lại không đợi Michelle kịp trả lời đã bỗng thấy choáng váng đầu óc.
Michelle trước mắt như biến thành hai rồi lại thành bốn, sau cùng cơ thể cô mềm nhũn ra, ngã xuống sô pha.
Cơ thể Cố Tĩnh Đình mềm nhũn, ngã người trên sô pha.
“Tĩnh Đình?” Michelle sợ hết hồn, vội vàng đến xem thử Cố Tĩnh Đình ra sao.
Nhưng ai ngờ cô ấy vừa đứng dậy cũng mềm nhũn cả người, ngất the0 cô, nằm oạch xuống sô pha.
“Tĩnh… Đình.”
Trước khi mất đi ý thức, cô nhìn thấy Chiêm Thiệu mặt không cảm xúc đang bước về phía mình.

Lúc Cố Tĩnh Đình tỉnh lại, phát hiện ra xung quanh toàn là bóng tối.
Đầu cô hơi đau, muốn vỗ vài cái cho tỉnh nhưng lại nhận ra tay mình không cử động được.
Cô giật mình, bị bắt cóc rồi.
Sao lại vậy được?
Ký ức cuối cùng trỗi dậy, Michelle?
Cô ấy muốn hại cô ư?


⬅ Trước Tiếp ➡