⬅ Trước Tiếp ➡

Cố Tĩnh Đình sững sờ, cô nhìn tay Michelle chảy máụ Lúc nãy khi Chiêm Thiệu tỉnh, cô đã đề phòng rồi, cơ thể đã định nhào về phía khác. Nhưng cô lại không ngờ Michelle sẽ lấy thân mình để đỡ đao cho cô.
“Michelle? Michelle?”
“Chiêm Thiệụ” Michelle nhìn Chiêm Thiệu, ánh mắt căm thù “Anh là đồ khốn nạn.”
Lợi dụng͟͟ cô ấy, lừa dối cô ấy, tổn thương cô ấy. Bây giờ còn muốn giết cô ấy?
Lực này Chiêm Thiệu đã h0àn toàn không nghe được cô nói gì nữa, anh ta chỉ biết ngây ra nhìn Michelle, và máu chảy ra từ tay cô.
Đây không chỉ là giọt máu nhỏ khi nãy nữa, mà là máu tươi trào ra ào ào.
Con dao găm của anh ghim chặt ở đó không nhúc nhích.
Cố Tĩnh Đình cảm thấy cái tên Chiêm Thiệu này đúng là đồ ngụ
“Chiêm Thiệu, anh còn ngây ra đó làm gì? Anh muốn Michelle chết à? Mau đưa cô ấy đến bệnh viện?”
Cánh tay Michelle rất đau, nhưng bây giờ cô ấy lại không lên tiếng.
Vừa nãy Chiêm Thiệu thật lòng muốn giết cô ấy, cô ấy đã thật sự chạnh lòng “Anh muốn giết thì giết mình tôi thôi, Tĩnh Đình vô tội, anh tha cho cô ấy đi.”
Nghiêm túc mà nói, kẻ đầu sỏ gây ra mọi chuyện là ba của cô ấy, đã vậy thì hãy thả Cố Tĩnh Đình ra.
Cố Tĩnh Đình kinh ngạc nhìn Michelle, rồi lại nhìn Chiêm Thiệụ
“Chiêm Thiệu, anh không muốn Michelle chết thì nhanh chóng đưa cô ấy đến bệnh viện.” Đâm sâu như vậy, rất khó bảo đảm sẽ giữ lại được cánh tay.
Chiêm Thiệu đứng yên không nhúc nhích, tɾong mắt đan xen do dự cùng bối rối.
Cố Tĩnh Đình tin tưởng anh ta chắc chắn yêu Michelle “Chiêm Thiệu, buông bỏ hận thù đi. Dù cho ba của Michelle có làm gì đi nữa thì cô ấy cũng là vô tội. Đứa trẻ cũng vô tội. Lẽ nào anh thật lòng nhẫn tâm để con của mình thành vật hy sinh cho lợi ích của mình hay sao?”
Vừa rồi đáng ra có thể một đòn đánh ngất Chiêm Thiệu, nhưng do tay chân bị trói nên đã giảm đi ít nhiều sức ma͙nh.
Nếu như tấn công không thành công thì chỉ có thể khiến Chiêm Thiệu từ bỏ việc báo thù thôi.
Tay của Michelle vẫn còn đang chảy máu, dòng máu tươi không ngừng trào ra ngoài, trái tim của Chiêm Thiệu cũng khẽ đau đớn.
Anh ta còn nhớ, Michelle rất sợ đaụ
Nhưng mà…
Trong đầu chợt xẹt qua cảnh tượng Mạc Trúc Nghiêm đẩy mẹ mình xuống cầu thang. Nhưng ngay sau đó đã bị dáng vẻ tươi cười của Michelle lấp đầy.
Suy nghĩ rối bời, anh chỉ nhìn thấy được Michelle đang chảy máu, không hề có hành động gì khác
Cũng ngay lúc này, bên ngoài có người đạp cửa thật ma͙nh.
Cố Tĩnh Đình và Michelle cùng nhìn về phía cửa.
Chiêm Thiệu chìm đắm tɾong suy nghĩ của mình, không hề đề phòng vậy mà lại có người có thể tìm đến đây.
Hai người một nam một nữ đứng trước cửa. Thoạt nhìn đều rất trẻ.
Michelle không biết hai người họ, ánh mắt nhìn sang Cố Tĩnh Đình.
Cố Tĩnh Đình nhìn thấy người tới thì thở nhẹ một hơi, nhưng khi cơ thể buông lỏng thì tɾong lòng lại dâng lên cảm giác mất mát mà ngay cả bản thân cũng không nói rõ được.
Ngoài cảm giác mất mát còn có chút nhẹ nhõm mà bản thân cô cũng không hề biết.
Giống như là, như vậy cũng tốt. Lại giống như, cũng không tốt…
Mấy ngày nay Đường Diệc Sâm thật sự vội đến sứt đầu mẻ trán.
Trước tiên không nói đến việc anh muốn mở rộng thế lực, ổn định nền móng đề phòng Long Đường. Thì Cố Học Vũ cũng đã gây ra chút rắc rối cho anh.


⬅ Trước Tiếp ➡