⬅ Trước Tiếp ➡

Động tĩnh cũng không lớn, nhưng lần nào cũng đâm tɾúng tử huyệt.
Anh muốn nổi giận cũng không được, muốn phản kích lại không dám.
Quả nhiên Cố Học Vũ âm tàn, ra tay vừa chuẩn lại vừa nhanh, khiến anh h0àn toàn rơi vào thế bị động.
Anh biết Cố Học Vũ đang giúp Cố Tĩnh Đình trút giận. Bọn họ h0àn toàn có thể ra tay, có thể phản kích.
Nhưng một khi anh phản kích thì anh và Cố Tĩnh Đình sẽ không còn chút cơ hội nào nữa.
Thời gian ngủ nghỉ đều giảm xuống hẳn, mỗi ngày còn chưa đến bốn tiếng đồng hồ.
Còn chưa kể đến mấy đàn em của mình, đều chạy the0 anh đi khắp nơi. Bận đến mức người chết ngựa cũng ngã.
Mà bây giờ, bên Mỹ lại xảy ra chuyện.
Hành lý của còn chưa kịp sắp xếp liền bay thẳng về Mỹ.
Đợi anh xử lý xong những chuyện này, lúc dự định quay trở về Bắc Kinh đã là một tuần saụ
Mà lúc này anh mới nhận được tin tức, Cố Tĩnh Đình và bạn tốt Michelle của mình đã đi giải sầụ
Chưa biết đích đến mà chỉ là rời khỏi Bắc Kinh.
Đường Diệc Sâm gần như một phút cũng không nán lại, trực tiếp bay thẳng về Bắc Kinh.
Cố Tĩnh Đình đi giải sầu? Tại sao phải giải sầu? Chẳng lẽ cô thật sự định không quan tâm đến anh nữa sao?
Trở về Bắc Kinh mới phát hiện, cũng chính vào lúc này, mọi hành động nhằm vào anh của Cố Học Vũ đều dừng lại toàn bộ.
Mà lúc đó anh cũng nhận được tin tức, người mà Cố Học Vũ phái đi đều dùng để đi tìm Cố Tĩnh Đình.
Cũng vào lúc này mới biết được tin tức cụ thể, căn bản không phải Cố Tĩnh Đình đi giải sầu mà là không thấy đâu nữa.
Một tuần. Đường Diệc Sâm không ngờ rằng Cố Học Vũ lại để mặc Cố Tĩnh Đình biến mất một tuần.
Trong lúc đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Có chuyện gì mà anh không hề biết?
Đương nhiên anh cũng cử người đi tìm Cố Tĩnh Đình, nhưng một chút tin tức cũng không có.
Mà lúc này, anh lại nhận được thiệp mời của Hiên Viên Diệụ
Là kiểu thiệp mời nghiêm túc. Hiên Viên Diệu nói có một bữa tiệc sinh nhật, muốn mời anh đến tham dự.
Đường Diệc Sâm không chút nghĩ ngợi, liền ném tấm thiệp này sang một bên.
Sinh nhật của Hiên Viên Diệu mà anh lại tham dự? Đầu óc ông ta có vấn đề rồi.
Căn bản Đường Diệc Sâm không quan tâm đến loại chuyện này, tiếp tục làm chuyện của mình, tìm kiếm Cố Tĩnh Đình.
Rất nhanh chóng, tấm thiệp mời thứ hai lại được gửi đến, vẫn là của Hiên Viên Diệu gửi đến.
Nội dung thiệp mời lần này, lại có chút thâm ý khác.
“Kính mời anh đến tham gia sinh nhật đứa nhỏ Hiên Viên Diệc Sâm.” Mặt sau là thời gian và địa điểm.
Hiên Viên Diệc Sâm?
Trên đời này Hiên Viên Diệc Sâm này lại ở đâu mà ra?
Lại nhìn thời gian, rõ ràng là sinh nhật của chính mình.
Đã nhiều năm như vậy Đường Diệc Sâm cũng không hề có thói quen mừng sinh nhật. Hoặc có thể nói, trước giờ anh chưa từng mừng sinh nhật.
Trước đây Đường Tử Nhu không thích anh, đương nhiên cũng không thể nào mừng sinh nhật cho anh.
Người làm tɾong nhà cho dù biết sinh nhật anh cũng không thể nào bỏ qua Đường Tử Nhu mà chúc mừng anh được.
Nhiều lắm thì vào ngày sinh nhật của anh, thím Trung sẽ nấu một bát mì trường thọ cho anh.
Mà Hiên Viên Diệu lại có suy nghĩ muốn mừng sinh nhật cho anh? Tính làm gì đây? Lấy lòng? Nịnh bợ?
Ông ta cho rằng, bản thân anh sẽ mắc lừa sao?
Đường Diệc Sâm lại ném thiệp mời vào thùng rác.


⬅ Trước Tiếp ➡