⬅ Trước Tiếp ➡

Lại qua thêm ba ngày, Đường Diệc Sâm vẫn không tìm được Cố Tĩnh Đình. Cũng vào lúc này, anh nhận được thiệp mời thứ ba.
Nói là thiệp mời thì cũng không đúng lắm. Mà là một bức thư.
Nội dung bức thư rất đơn giản.
“Tôi có một món quà sinh nhật muốn tặng cho cậụ Nếu cậu không đến, thì đừng hối hận.”
Quà sinh nhật? Đưa Long Đường cho anh? Đồ thần kinh, ông ta muốn tặng thì bản thân anh muốn nhận sao?
Đường Diệc Sâm h0àn toàn không quan tâm mấy thứ này, chuyện quan trọng nhất lúc này chính là tìm cho ra Cố Tĩnh Đình.
Cố Tĩnh Đình…
Đột nhiên Đường Diệc Sâm đứng dậy. Một lần nữa lại nhặt lên bức thư anh vứt sang một bên.
Người bên này của anh cùng với người của Kỳ Lân Đường bên kia, mãi vẫn không tìm được Cố Tĩnh Đình.
Lúc đó tin tức nhận được là Cố Tĩnh Đình an ủi Michelle, sau đó khi hai người đi du lịch không cẩn thận đã mất tích.
Thế nhưng, sao anh lại có thể quên mất. Trên thế giới này, người có thể bình tĩnh lặng lẽ đưa Cố Tĩnh Đình ra khỏi Bắc Kinh, ngoại trừ Hiên Viên Diệu thì không có người thứ hai nào nghĩ tới.
“Đi chuẩn bị. Chúng ta trở về Mỹ.”
Đường Diệc Sâm ném bức thư sang một bên, nói với Cao Bác.
Cao Bác không hiểu sao lại nghiêm trọng như vậy “Rốt cuộc là Hiên Viên Diệu đã làm gì?”
“Mọi người gọi người đi tìm Cố Tĩnh Đình về hết, tiếp tục làm chuyện của mình. Nếu như tôi đoán không sai, thì lúc này Cố Tĩnh Đình có lẽ đang làm khách ở Long Đường.”
“Sao có thể?”
Sao Cố Học Vũ có thể chịu đựng được chuyện như vậy xảy ra được.
“Tôi nghĩ có lẽ là thật.” Nếu không, Hiên Viên Diệu sẽ không viết những lời như vậy. Anh không đi thì sẽ hối hận.
Trên đời này, chuyện có thể khiến anh hối hận thật sự không nhiềụ
Ngoại trừ Cố Tĩnh Đình thì cũng chỉ có Cố Tĩnh Đình mà thôi.
“Chuyện này…” Có căn cứ không? Lời của Cao Bác còn chưa nói ra, thì cửa phòng làm việc đã bị người ta xông vào.
Những thuộc hạ đắc lực thường ngày của Cố Tĩnh Đình đều đã đến, mà đứng phía sau bọn họ, chính là khuôn mặt u ám của Cố Học Vũ.
Sắc mặt Cố Học Vũ rất xấu, vô cùng xấụ
Con gái mất tích đã mấy ngày ông mới phát hiện ra. Chuyện này đã khiến ông rất không vui rồi.
Chuyện càng không vui hơn là, ông nhất thời sơ suất, không điều tra rõ ràng những người bên cạnh con gái. Bây giờ khiến Cố Tĩnh Đình rơi vào nguy hiểm.
Thực ra nói là nguy hiểm cũng không hẳn vậy. Chỉ là rất phiền phức, vô cùng phiền phức.
Đường Diệc Sâm nhìn thấy Cố Học Vũ, thì nhớ đến lần trước ông đánh mình hai đấm, và cả lời răn đe của ông.
Nhất thời đứng ở đó, cũng không nói thêm bất kỳ lời nào.
Đối phương đến nhiều người như vậy, hơn nữa khí thế ma͙nh bạo như vậy, phút chốc Cao Bác cũng không rõ Cố Học Vũ muốn làm gì, lập tức đứng lên.
Những người khác thấy thế, cũng đồng loạt đứng lên the0.
Ánh mắt đều tɾong trạng thái đề phòng, Tiểu Lâm nhìn thế trận trước mặt với ánh mắt khinh bỉ.
Đường Diệc Sâm lại vung tay “Mọi người ra ngoài trước đi. Cao Bác, chuyện tôi đã dặn, làm cho tốt.”
Cao Bác nhìn anh, gật đầu, không nói gì nhiều liền đi ra ngoài. Mấy người Tiêu Phi Vũ cũng lần lượt đi ra.
Cố Học Vũ bước vào, thứ ánh mắt nhìn thấy đầu tiên chính là bức thư vứt trên bàn.


⬅ Trước Tiếp ➡