Chương 966
Cô chủ của Kỳ Lân Đường cũng tệ quá đi. Đơn giản như vậy mà vẫn bị người ta trói lại, đúng thật là…
Còn Chiêm Thiệu, khi vừa nhìn thấy có người đi vào thì nắm chặt cái dao găm trên tay, nhưng mà…
Thứ mà Hiên Viên Long cầm trên tay là súng đấy.
Dao găm có nhanh thì có thể nhanh hơn súng sao?
Lúc này sắc mặt của Michelle đã bắt nhợt nhạt rồi, mồ hôi trên đầu cứ từng giọt từng giọt chảy xuống.
Chiêm Thiệu đột nhiên không để ý đến thứ gì nữa, vứt dao găm đi, ôm lấy Michelle “Michelle, em sẽ không sao đâu, em nhất định sẽ không sao hết.”
Michelle đau đến nổi không nói nên lời, chỉ lắc đầụ Vết thương này cũng không tính là quá nghiêm trọng, cô chỉ là không ngờ đến Chiêm Thiệu thật sự ra tay giết người.
Cố Tĩnh Đình ngồi trên nền đất, Hiên Viên Long đi đến, tức giận mà liếc cô một cái, hai ba lượt cởi khóa còng ở chân và tay cho cô.
Tốc độ rất nhanh, còn nhanh hơn dùng chìa khóa mở nữa.
Cố Tĩnh Đình không khỏi ngạc nhiên, nhưng suy đi tính lại đây cũng là sát thủ mà, mở khóa cũng là một tɾong những các kỹ năng, nên cũng bớt ngạc nhiên.
Nhưng mà…
Mê Điệt Hương đứng trước mặt Chiêm Thiệu, không cho anh ta mang Michelle rời khỏi đó.
“Tránh ra.” mắt Chiêm Thiệu đỏ rực, trừng mắt nhìn Mê Điệt Hương. Cố Tĩnh Đình không hiểu cô ta đang làm gì, nhìn Hiên Viên Long một cái.
Mê Điệt Hương này là người anh ta dẫn đến.
“Người này không được giữ lại.” giọng nói của Mê Điệt Hương rất yếu, giống như đang nói thời tiết vậy “Anh ta muốn giết cô.”
Quy tắc sinh tồn tɾong giới sát thủ là thắng làm vua còn thua thì làm giặc. Nếu đã không tiêu diệt được mục tiêu thì phải chết.
Sắc mặt của Michelle nhợt nhạt hơn. Mặc dù trước đó đã nhợt nhạt rồi, nhưng bây giờ còn nhợt nhạt hơn.
Ý của người phụ nữ này là gì? Cô ta muốn giết Chiêm Thiệu sao?
Mặc dù mấy phút trước đó, Chiêm Thiệu còn muốn đoạt tính mạng của cô, nhưng, nhưng cô thật sự không muốn đoạt tính mạng của Chiêm Thiệụ
Cố Tĩnh Đình chỉ nhìn dáng vẻ của Michelle thì biết ngay Mê Điệt Hương muốn giải quyết anh ta.
“Anh ta không phải sát thủ, cô tránh ra đi.”
Nếu không tránh ra, Michelle sẽ gặp nguy hiểm.
“Không được.” Mê Điệt Hương nhìn Hiên Viên Long một cái “Cái tên này nhất định phải chết.”
Nếu không họ sẽ phải hao tâm tổn phí bảo vệ Cố Tĩnh Đình, chi phí quá cao.
“Hiên Viên Long” Cố Tĩnh Đình trừng mắt nhìn Mê Điệt Hương, cô ta là do Hiên Viên Long dẫn đến nên có lẽ sẽ nghe lời anh ta nhỉ?
Vẻ mặt của Hiên Viên Long trở nên nghiêm túc, trừng mắt nhìn Chiêm Thiệu, phiền phức nhất là mấy loại đàn ông chuyên bám váy đàn bà.
“Giết đi.”
Chiêm Thiệu ôm chặt lấy Michelle, cho dù có như thế nào đi nữa cũng không để Mê Điệt Hương tiếp tay “Cút ra.”
Nếu mà không tránh đường thì Michelle sẽ gặp nguy hiểm.
“Hiên Viên Long, cô ta không tránh ra thì Chiêm Thiệu đưa Michelle đi bệnh viện được?”
“Muốn đến bệnh viện, tôi có thể đưa đi.” Mê Điệt Hương nói với vẻ mặt không chút thay đổi, lại lần nữa đưa tay ra đón lấy người của Michelle.
Nhưng Chiêm Thiệu sao có thể dễ dàng đồng ý cơ chứ. Anh ta nhìn cánh tay không ngừng chảy máu của Michelle “Cút ra, cái người phụ nữ này, tôi bảo cô cút đi, cô có nghe thấy không?”
Giọng nói của Mê Điệt Hương cực kỳ lạnh lùng “Anh muốn cứu cô ta, tôi có thể giúp. Nhưng tính mạng của anh, thì phải ở lại.”