⬅ Trước Tiếp ➡

Chiêm Thiệu ngây người, nhìn thấy Mê Điệt Hương không biết từ lúc nào, tɾong tay lại có thêm một khẩu súng lục mini chĩa thẳng vào đầu anh.
“Bỏ cô ta xuống, chúng tôi sẽ đưa cô ta đến bệnh viện. Nếu như anh không bỏ tay ra thì tôi sẽ nổ súng.”
Thật ra, cho dù Chiêm Thiệu có không bỏ tay ra thì cô ta cũng nổ súng.
Cố Tĩnh Đình lúc này cũng xem như hiểu rõ mọi thứ rồi, cô nhanh chóng chạy đến trước mặt Chiêm Thiệụ
"Nói đi, sau này em sẽ không dùng cách này để trừng phạt anh nữa."
Cố Tĩnh Đình gật đầu thật ma͙nh "Sau này chắc chắn em sẽ không dùng cách này để trừng phạt anh nữa."
Thái độ h0àn toàn không thỏa hiệp của cô khiến Đường Diệc Sâm vô cùng bực mình nhưng lại không thể phát cáu lên được.
Anh nhìn vẻ bình tĩnh trên mặt Cố Tĩnh Đình, dám vênh váo thế này hả
Sự tự tin tản ra tɾong đáy mắt không giống với thần thái trên khuôn mặt đó của cô khiến anh không nghĩ ngợi gì nữa mà nghiêng người hôn lên môi cô.
"Ưm..." Cố Tĩnh Đình kêu lên, vòng tay qua cổ Đường Diệc Sâm, để mặc anh hôn.
Lúc dừng lại, hơi thở của hai người đều trở nên hỗn loạn, hít vào thở ra đều cảm thấy không thoải mái.
Trán Đường Diệc Sâm tì lên trán Cố Tĩnh Đình, nhìn vẻ phớt hồng thoáng qua trên mặt cô thì lông mày anh nhướng lên "Tĩnh Đình, Tĩnh Đình, anh rất vui, thật sự rất vui."
Anh lại được ôm cô vào lòng mà che chở, lại g͙iành được sự tin tưởng của cô.
Mặc dù cô vẫn chưa nói rằng bản thân đã tha thứ cho anh nhưng như thế này cũng tốt lắm rồi.
Chưa chết chưa hết sướng, đúng là chưa chết chưa hết sướng mà.
Vì cô, vì được ở bên cạnh cô, vì để được nhìn đứa bé tɾong bụng cô chào đời thì dù anh có phải tiếp quản Long Đường, dù anh có phải vi phạm nguyên tắc của bản thân thì cũng có sao? Còn điều gì quan trọng hơn cô đâu? Còn điều gì quan trọng hơn đứa bé tɾong bụng cô chứ?
Cố Tĩnh Đình cảm nhận được hơi ấm trên trán, nhìn khuôn mặt tràn ngập sự vui vẻ như con nít của anh thì cô cũng nở nụ cười.
Một nụ cười vô cùng dịu dàng và hết mực chân thành.
Thực ra cứ như vậy cũng rất tốt.
"Đi, chúng ta đi ăn thôi." Bây giờ Đường Diệc Sâm mới nhớ ra, không được để con yêu đói bụng "Bây giờ em không còn là một người nữa đâu, không thể để đói được."
Cố Tĩnh Đình liếc mắt nhìn anh bằng vẻ lạnh nhạt "Ý anh là nếu chỉ có một mình em thì để em chết đói cũng được đúng không?"
"..." Anh không có ý này mà. Đường Diệc Sâm vội vàng phản bác "Ý của anh là không được để em đói bụng."
"Vậy rốt cuộc là không để em đói bụng hay là không để con đói bụng?" Cố Tĩnh Đình đối mặt với anh.
"Không được để em đói bụng." Đường Diệc Sâm thực sự rất bất lực với cô "Nhưng dĩ nhiên là cũng không thể để con chịu đói được. Còn em vẫn đứng ở vị trí đầu tiên mà."
Cố Tĩnh Đình xếp thứ nhất, sau đó đến con yêụ Trong lòng Đường Diệc Sâm thực sự nghĩ như vậy.
Cố Tĩnh Đình khẽ nở nụ cười, thôi bỏ đi, tha cho anh vậy.
Hai người ăn cơm xong mà vẫn không thấy Hiên Viên Diệu đâụ
Cố Tĩnh Đình cũng không cảm thấy lạ, đến đây mấy ngày rồi nhưng Hiên Viên Diệu cứ như thần rồng chỉ thấy đầu không thể thấy đuôi, thỉnh thoảng lại xuấthiện nhưng số lần ngồi ăn cơm với cô cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay.


⬅ Trước Tiếp ➡