⬅ Trước Tiếp ➡

"Mẹ." Anh đã nhận lời với Hiên Viên Diệu rồi, sao anh có thể nuốt lời được đây? Trên mặt Đường Diệc Sâm mang the0 vài phần thiết tha "Mẹ đừng như vậy được không?"
"Về nhà với mẹ."
Đường Tử Nhu nói bằng giọng rất nhẹ nhưng cũng rất kiên định.
Ánh mắt của A Long vẫn dừng lại trên người Đường Diệc Sâm, không hề rời đi chỗ khác "Cậu Diệc Sâm, mời."
Cố Tĩnh Đình tức giận trừng mắt nhìn anh ta rồi vươn tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy tay Đường Diệc Sâm. Đường Diệc Sâm nhìn cô, nhìn thấy sự thấu hiểu và ủng hộ tɾong mắt cô.
Cô gật đầu với anh bằng vẻ mặt vô cùng dịu dàng nhưng cũng vô cùng kiên định "Đi đi anh."
"Tĩnh Đình."
Bây giờ sao anh có thể đi được?
"Không được đi." Đường Tử Nhu bắt đầu ngang ngược, bà ta nhìn thẳng vào Đường Diệc Sâm "Mẹ nói là không được đi, con có nghe thấy không?"
Nếu không cố gắng kiềm chế thì chắc chắn bây giờ bà ta đã gào ầm lên chứ không phải dùng giọng nói đè nén để biểu đạt sự căm phẫn của mình như thế này.
Đường Tử Nhu biết rõ những người có mặt ngày hôm nay có địa vị kinh khủng như thế nào. Mặc dù bà ta cũng hơi kiêng dè nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc bà ta bằng lòng để con trai mình nhận lại Hiên Viên Diệu, chứ đừng nói đến chuyện tiếp quản Long Đường thay ông ta.
Đúng là Hiên Viên Diệu đang nằm mơ thật rồi.
"Mẹ." Đường Diệc Sâm cảm thấy hơi khó xử, Cố Tĩnh Đình để anh đi nhưng Đường Tử Nhu lại không chịụ
"Bác, bác để anh ấy đi đi."
Cố Tĩnh Đình nhìn anh bằng ánh mắt vô cùng kiên định "Anh đi đi."
Nhiều người đến đây thế này rồi, chưa nói đến Sada Tokihiko, Tằng Bộ Vân và Đỗ Tứ Hải, chỉ riêng Noorkov và Joseph Bonanno thôi cũng đủ. Tiếng tăm và sức ma͙nh của hai ông trùm thế giới ngầm này cực kỳ to lớn, thế lực của họ có thể sánh ngang với Long Đường.
Quan hệ của những người này và Hiên Viên Diệu cũng được coi là tốt. Nếu Đường Diệc Sâm thực sự muốn tiếp quản Long Đường thì việc có mối quan hệ tốt với những người này chỉ có lợi cho anh chứ h0àn toàn không có hại.
Cố Tĩnh Đình nhìn rất rộng, mặc dù sau này Đường Diệc Sâm có Đường Môn và Kỳ Lân Đường hỗ trợ, không cần dựa vào những người này nhưng nếu được họ ủng hộ thì anh sẽ có một sự trợ giúp cực kỳ lớn, có thể giúp anh có được một chỗ đứng vững chắc với tốc độ nhanh hơn. Cũng có thể khiến thế lực của Long Đường và cả Đường Môn được nâng cao lên vài phần.
Cô còn nghĩ đến một chuyện khác, nếu Đường Diệc Sâm đã đồng ý tiếp nhận Long Đường thì cứ tạo thế lực trước đi. Anh gióng trống khua chiêng mà tiếp nhận như thế này, đến lúc đó chỉ cần giậm chân một cái là cũng đủ khiến đường đi rung lên ba lần, vậy thì sẽ không có kẻ nào dám ngấp nghé ý định chiếm được Long Đường nữa. Và cũng không có kẻ nào dám đụng vào Đường Diệc Sâm.
Nếu thực sự có người muốn ra tay với anh thì kẻ đó cũng sẽ có vài phần cố kỵ, đây chính là cái hay của chuyện này.
"Tĩnh Đình." Nghe cô nói vậy thì đáy mắt của Đường Tử Nhu tràn ngập vẻ khiếp sợ và bất mãn. Ánh mắt đó nhìn thẳng vào người Cố Tĩnh Đình, tɾong đó còn xen lẫn vẻ trách móc và không đồng tình.
Nhưng cô không nhìn thấy, chỉ vỗ vỗ tay Đường Diệc Sâm, ý bảo anh đi cùng A Long qua bên đó đi.


⬅ Trước Tiếp ➡