⬅ Trước Tiếp ➡

Đường Diệc Sâm nhìn Đường Tử Nhu rồi gật đầu "Mẹ, con về sẽ nhận tội với mẹ saụ"
Thực ra tɾong lòng anh cũng đã suy tính đến cái lợi cái hại của chuyện này. Vậy là chẳng mấy chốc anh đã nhận ra chuyện mình cần làm là gì.
Anh đi cùng A Long, tiến về phía Hiên Viên Diệụ
Trên mặt Đường Tử Nhu là vẻ lạnh lẽo, gần như muốn xông lên. Cố Tĩnh Đình nhanh chóng chắn trước mặt Đường Tử Nhu, đưa tay ra nắm chặt lấy tay bà ta.
"Mong bác bình tĩnh hơn một chút." Đường Tử Nhu cũng tầm tuổi Kiều Tâm Uyển nên cô gọi bà ta là "bác" cũng không sai.
"Cố Tĩnh Đình, cô tránh ra cho tôi, cô không có quyền quyết định thay Diệc Sâm." Đường Diệc Sâm là con trai của bà ta chứ không phải con trai của Hiên Viên Diệụ
"Tôi không có, bác cũng không có." Cố Tĩnh Đình quay mặt lại nhìn Đường Tử Nhu "Dù bác và Hiên Viên Diệu có thù hận gì đi chăng nữa thì bây giờ tôi cũng mong bác tỉnh táo lại."
"Tỉnh táo?" Đường Tử Nhu bình tĩnh như thể chết lặng, bà ta nhìn đám Cao Bác đang đứng bất động thì nói bằng giọng âm trầm "Các cậu chết hết rồi à? Mau kéo cô ta ra."
Cố Tĩnh Đình liếc mắt nhìn đám Cao Bác rồi nói bằng giọng mà chỉ họ mới có thể nghe được "Nếu các anh thật sự muốn tốt cho Diệc Sâm thì không nên ngăn cản anh ấy."
Động tác của Cao Bác hơi dừng lại, không tiếp tục đi về phía trước nữa, trên mặt cũng thoáng qua vẻ do dự.
Đi the0 Đường Diệc Sâm đã lâu nên họ cũng hiểu, im hơi lặng tiếng mà tiếp quản Long Đường chỉ khiến người khác nghi ngờ và không phục. Vậy chi bằng cứ mượn cơ hội này để gióng trống khua chiêng, khiến tất cả mọi người đều không dám đối đầu với anh nữa.
Sự tức giận của Đường Tử Nhu càng dâng cao hơn, bà ta giơ tay lên muốn tấn công Cố Tĩnh Đình.
"Cút "
"Bác." Cố Tĩnh Đình cũng sốt ruột, cô chặn tay Đường Tử Nhu lại mà không nghĩ ngợi gì cả "Mong bác vì Diệc Sâm mà kiềm chế một chút."
Kiềm chế? Nếu bà ta có thể kiềm chế được thì bà ta cũng không mang họ Đường.
"Cố Tĩnh Đình, tôi biết Diệc Sâm yêu cô nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc cô được phép làm xằng làm bậy. Bây giờ cô tránh ra cho tôi, tôi tuyệt đối sẽ không để Diệc Sâm tiếp quản Long Đường, càng không thể để thằng bé nhận giặc làm ba."
Nhận giặc làm ba?
Câu này nghe nghiêm trọng quá rồi nhỉ?
Cố Tĩnh Đình đang định nói gì đó thì Đường Diệc Sâm cũng đã đứng bên cạnh Hiên Viên Diệu rồi.
Trên mặt anh là vẻ vô cảm, không biết đang thản.
Sada Tokihiko, Tằng Bộ Vân, Đỗ Tứ Hải, Noorkov và Joseph Bonanno đưa mắt nhìn nhau, chờ Hiên Viên Diệu nói tiếp.
"Đây là con trai tôi." Trên mặt Hiên Viên Diệu mang the0 vài phần đắc chí "Thực ra nói để mọi người biết, Đường Diệc Sâm vốn là chủ nhân của Đường Môn và từ hôm nay trở đi thì Đường Diệc Sâm sẽ trở thành chủ nhân của Long Đường."
Hiên Viên Diệu vừa nói vừa lấy từ tɾong túi ra một sợi dây chuyền ngọc bích hình đầu rồng.
Đó là loại ngọc cổ tốt nhất, màu sáng tươi sáng và chất ngọc thì tɾong suốt. Bên trên khắc một cái đầu rồng trông vô cùng sống động. Mà tɾong miệng đầu rồng đó còn ngậm một hạt trân châu có thể di chuyển được, vô cùng sinh động.
"Đây chính là tín vật của người đứng đầu Long Đường được truyền từ đời này qua đời khác. Hôm nay tôi giao nó cho con trai tôi, coi như quà sinh nhật cho nó."


⬅ Trước Tiếp ➡