Chương 976
Câu này cũng có nghĩa là Hiên Viên Diệu tặng Long Đường cho Đường Diệc Sâm như một món quà.
Trên mặt những người ở đó mỗi người một vẻ. Mặc dù không ai hiểu tại sao chủ nhân của Đường Môn lại biến thành con trai của Hiên Viên Diệu nhưng năng lực làm việc của Đường Diệc Sâm thì mọi người đều đã được nghe qua. Có thủ đoạn, có năng lực, bây giờ lại còn tiếp quản Long Đường...
Những người có mặt ở đó đều bắt đầu tính toán, xem ra sau này phải lo lót quan hệ thật tốt với Long Đường rồi.
Đường Diệc Sâm không nhận lấy miếng ngọc tɾong tay Hiên Viên Diệụ Khóe mắt anh vẫn luôn nhìn về phía Đường Tử Nhụ Ở bên đó, Đường Tử Nhu và Cố Tĩnh Đình vẫn đang giằng co lẫn nhaụ
"Bác, mong bác bình tĩnh lại, đừng khiến Diệc Sâm khó xử." Cố Tĩnh Đình hiểu tâm trạng hiện giờ của Đường Tử Nhu, nếu là cô thì cô cũng không thể chấp nhận được.
Nhưng bây giờ mọi chuyện đã đến bước này rồi.
Làm người thì nói lời phải giữ lấy lời. Nếu Đường Diệc Sâm đã đồng ý thì đây chính là kết cục tốt nhất.
Sắc mặt của Đường Tử Nhu trắng bệch ra, nếu không được giáo dục tốt từ nhỏ thì có lẽ bà ta đã không còn đủ lý trí để kiềm chế bản thân nữa rồi. Thay vào đó, bà ta tin rằng mình nhất định sẽ cho Cố Tĩnh Đình một bạt tai.
Lúc Cố Tĩnh Đình cản Đường Tử Nhu lại thì Hiên Viên Diệu đã công bố thân phận của Đường Diệc Sâm, hơn nữa ông ta còn đưa cho anh tín vật đại diện cho Long Đường.
Có miếng ngọc hình đầu rồng này thì Đường Diệc Sâm có thể ra lệnh cho Đường chủ và Môn chủ của sáu đường và ba mươi sáu môn làm việc dưới trướng Long Đường.
Đường Diệc Sâm vẫn không nhận lấy miếng ngọc kia mà chỉ chăm chăm nhìn Đường Tử Nhụ Cố Tĩnh Đình biết anh đang nghĩ gì, cô nắm chặt lấy tay Đường Tử Nhu, lấy thân mình chắn trước mặt bà ta rồi nhìn về phía Đường Diệc Sâm. Ánh mắt tràn ngập vẻ thất vọng và tức giận của Đường Tử Nhu bị Cố Tĩnh Đình ngăn lại.
Cô quay lại nhìn vẻ phẫn nộ tɾong đáy mắt Đường Tử Nhu thì chỉ nói một câu "Bác, mong bác bình tĩnh một chút."
Mà ở bên này, trên tay Hiên Viên Diệu vẫn cầm miếng ngọc kia. Ông ta nói bằng giọng rất nhẹ, chỉ có hai người là ông ta và Đường Diệc Sâm có thể nghe thấy "Bây giờ cậu định nuốt lời à?"
Đúng thế, Đường Diệc Sâm muốn nuốt lời rồi. Anh không muốn làm trái tim Đường Tử Nhu bị tổn thương.
Mặc dù hơn hai mươi năm trước, Đường Tử Nhu chưa từng biểu lộ quá nhiều tình cảm mẹ con với anh, thậm chí bà ta còn hận anh nhưng anh h0àn toàn không hận bà ta.
"Tôi có thể đổi ý ư?" Trong giọng nói của Đường Diệc Sâm mang the0 vài phần giễu cợt, anh dời ánh mắt về phía Hiên Viên Diệu "The0 tôi thấy thì bên cạnh ông có người rất muốn tiếp quản Long Đường đấy."
Ví dụ như Hiên Viên Long hay Hiên Viên Phượng Tây chẳng hạn. Anh tin chắc chắn Hiên Viên Diệu đã tốn rất nhiều công sức để đào tạo hai người kia.
"Nhưng đáng tiếc là tôi lại thích cậu tiếp quản." Hiên Viên Diệu bình tĩnh nhìn Đường Diệc Sâm "Cậu cũng đừng khiến tôi thất vọng."
"Vậy thì ông cũng không nên để tôi thất vọng nhỉ?" Ánh mắt sáng quắc của Đường Diệc Sâm nhìn thẳng vào mắt ông ta mà không hề sợ hãi "Sinh mạng của tôi là do mẹ tôi ban cho, tôi muốn ông cho mẹ tôi một thân phận, công khai thừa nhận thân phận của bà ấy đi."