⬅ Trước Tiếp ➡

Bà ta không chịu nổi nữa, cũng không muốn ở lại đây thêm giây phút nào cả.
Bà ta cảm thấy cuộc đời mình như một trò đùa, thực sự rất đáng để châm biếm.
Dù bà ta có trốn ra sao, tránh thế nào thì cũng không thể tránh khỏi cái lưới mà Hiên Viên Diệu đã giăng ra.
Cái lưới đó khiến bà ta nghẹt thở.
Ánh mắt dần trở nên mơ hồ, ý thức cũng không còn tỉnh táo, bà ta muốn rời khỏi đây, rời khỏi nơi có một người tên là Hiên Viên Diệu này.
Bà ta luôn là người thua cuộc, chỉ cần chống đối lại người đàn ông kia thì dù là trước đây hay là hiện tại thì bà ta vẫn luôn là người thua.
"Bác..." Trong mắt Cố Tĩnh Đình hiện rõ vẻ lo lắng, cô hướng ánh mắt về phía Đường Diệc Sâm the0 bản năng.
Anh và Hiên Viên Diệu vẫn đang ở thế giằng co lẫn nhaụ
Hai tay Đường Diệc Sâm đút tɾong túi quần, dáng vẻ vừa thảnh thơi vừa tùy tiện. Mà bàn tay đặt xuôi bên người của Hiên Viên Diệu đang nắm chặt miếng ngọc hình đầu rồng kia, tɾong đáy mắt thì thoáng qua vẻ rầu rĩ.
Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra với hai người kia vậy?
Hiên Viên Diệu nhìn Đường Diệc Sâm, tɾong lòng hiểu rõ Đường Diệc Sâm làm vậy là đang ra một đòn với mình.
Nếu mình không xin lỗi Đường Tử Nhu thì e là cậu ta sẽ không nhận lời tiếp quản Long Đường một cách dễ dàng như vậy.
Nhưng xin lỗi...
"Thôi được rồi, cậu gọi mẹ cậu qua đây đi." Cuối cùng Hiên Viên Diệu cũng nhượng bộ, xin lỗi thôi mà, nói một câu cũng không chết người được.
Hôm nay ông ta nhất định phải khiến Đường Diệc Sâm kế thừa Long Đường nên tuyệt đối không thể để anh phủi áo rời đi được. Ông ta có thể dùng sức ma͙nh để ép buộc anh nhưng làm như vậy thì vẻ mặt của mọi người sẽ không được dễ coi cho lắm và điều quan trọng hơn cả là ông ta sẽ mất hết uy tín.
"Không." Đối với chuyện này thì Đường Diệc Sâm h0àn toàn không chịu nhượng bộ "Nếu ông có thành ý thì ông nên giới thiệu cho mọi người về thân phận của mẹ tôi, sau đó trịnh trọng xin lỗi bà ấy."
"Đường Diệc Sâm, cậu đừng quá đáng " Hiên Viên Diệu nhe0 mắt lại, tɾong đáy mắt thoáng qua vẻ lạnh lẽo.
"Ông có thể không đồng ý." Đường Diệc Sâm vuốt vuốt tay "Nếu vậy thì tôi cũng có thể không nhận lời."
Hiện giờ quyền lựa chọn đang nằm tɾong tay Hiên Viên Diệu, anh chỉ g͙iành về phía mình mà thôi.
Trên mặt Hiên Viên Diệu là vẻ không ngờ, Đường Diệc Sâm cười khẩy, không hề sợ hãi trước khuôn mặt lạnh lùng của ông ta "Hiên Viên Diệu, ông không cảm thấy bản thân mình nên giải thích cho những người kia biết xem đứa con trai này của ông từ đâu mà ra à?"
Đúng thế, anh không gọi "ba" mà gọi thẳng tên của ông ta ra.
Nếu nói Hiên Viên Diệu không tức giận thì là giả.
Bao nhiêu năm qua, thật sự không có ai dám quăng thể diện của ông ta sang một bên như Đường Diệc Sâm. Anh là người đầu tiên.
Nhưng... càng như thế thì Hiên Viên Diệu lại càng thích anh.
"Được, cậu khá lắm." Hiên Viên Diệu gật đầu, có thủ đoạn, có suy tính, lại còn có thể thuận the0 tình thế mà nắm bắt điểm quan trọng.
Người kế thừa này khiến ông ta càng nhìn càng hài lòng.
"Đường Diệc Sâm, kể từ ngày mai, cậu phải đổi tên thành Hiên Viên Diệc Sâm."
"Tôi chỉ nhận lời tiếp quản Long Đường chứ không nói là sẽ đổi họ the0 ông." Họ của anh là Đường Tử Nhu ban cho, riêng chuyện này thì anh tuyệt đối sẽ không thỏa hiệp.


⬅ Trước Tiếp ➡