⬅ Trước Tiếp ➡

Hiên Viên Diệu tức đến mức không nói thành lời, tɾong lòng hận vô cùng nhưng ngoài mặt thì vẫn cười đến xán lạn.
Được, được lắm. Không thể không nói, ông ta ngày càng hài lòng với đứa con trai này.
Mặc dù tɾong lòng cảm thấy vô cùng ấm ức và bất mãn nhưng người kế thừa mình vừa ưu tú lại vừa xuấtsắc như thế này mới là điều quan trọng hơn cả. Mà quan trọng nhất chính là anh nói cũng rất có lý, cải chính danh phận rồi mới kế thừa cũng là chuyện hiển nhiên.
Mặc dù tɾong lòng vẫn cảm thấy hơi bất mãn nhưng vẻ mặt ông ta cũng đã dần dần hòa hoãn trở lại.
Sau khi suy nghĩ thêm một lúc, Hiên Viên Diệu xoay người nhìn những người có mặt tɾong đại sảnh rồi nói bằng giọng nhàn nhạt.
"Nói mới nhớ, bây giờ là chuyện của tôi, tôi vẫn chưa cải chính danh phận cho con trai tôi."
"Nhân tiện hôm nay tất cả mọi người đều có mặt ở đây, tôi cũng mong được mọi người làm chứng." Ông ta vừa nói vừa cất bước đi về phía Đường Tử Nhụ
Cơ thể của Đường Tử Nhu như bị đóng băng tại chỗ.
Bà ta thực sự rất muốn đi nhưng lại cảm thấy bước chân của mình vô cùng nặng̝ nề. Nhưng ở lại thì tɾong lòng sẽ cảm thấy không thoải mái.
Bà ta hiểu rõ một điều rằng bà ta h0àn toàn không có tư cách trách móc Đường Diệc Sâm. Bà ta cũng biết Đường Diệc Sâm đúng là con trai của Hiên Viên Diệu, anh kế thừa Long Đường cũng là chuyện hai năm rõ mười thôi. Nhưng bà ta vẫn không thể vượt qua rào cản tɾong lòng mình được.
Nếu Đường Diệc Sâm thật sự tiếp quản Long Đường thì tɾong lòng người đàn ông kia, bà ta được coi là gì? Đường Tử Nhu không dám nghĩ, mỗi một suy nghĩ, mỗi một dự tính đều khiến bà ta cảm thấy đau đớn đến mức bứt rứt.
Dữ dội như thế, rõ rệt như thế.
Nếu không có ý chí kiên ℭường chống đỡ thì có lẽ bà ta đã ngã xuống rồi.
Nhưng bà ta không hề gục ngã. Lòng bàn tay vẫn luôn truyền đến hơi ấm từ tay của Cố Tĩnh Đình.
Cố Tĩnh Đình vẫn đứng ở bên cạnh Đường Tử Nhu, cô đoán có lẽ bây giờ Đường Tử Nhu đang cảm thấy vô cùng ấm ức nên cô càng không thể để bà ta rời đi được.
Nếu cô đã quyết định ở bên cạnh Đường Diệc Sâm thì đương nhiên là cô cũng phải đón nhận Đường Tử Nhụ
Mặc dù trước đây cô thực sự không đồng tình với cách mà Đường Tử Nhu hành hạ, ngược đãi Đường Diệc Sâm nhưng khi chứng kiến dáng vẻ này của Đường Diệc Sâm thì Cố Tĩnh Đình lại cảm thấy không đành lòng. Cảm giác đó khiến chính bản thân cô cũng cảm thấy kì lạ.
Mà khi cô không biết mình có nên dìu Đường Tử Nhu đi nghỉ ngơi hay không thì Hiên Viên Diệu lại bước qua bên này.
Đường Tử Nhu cũng nhìn thấy hành động của ông ta, sắc mặt bắt đầu trở nên tái nhợt, không biết ông ta định làm gì.
Ông ta đã vớ hết món hời rồi, giờ còn muốn gì nữa?
Cố Tĩnh Đình cảm nhận được tay của Đường Tử Nhu đang khẽ run lên.
Cô khá kinh ngạc trước phản ứng của Đường Tử Nhu, đúng lúc đấy thì Hiên Viên Diệu cũng đã đi đến trước mắt bà ta rồi.
Bầu không khí bắt đầu đông cứng lại. Những người có mặt ở đây đều không hiểu rốt cuộc thì Hiên Viên Diệu muốn làm gì.
Không phải là tìm người kế thừa à?
Đường Tử Nhu nhìn Hiên Viên Diệu, tɾong mắt hiện rõ vẻ đề phòng.


⬅ Trước Tiếp ➡