Chương 989
Thậm chí anh còn đi cùng thím Trung, đưa bữa tối vào cho Đường Tử Nhu nhưng Đường Tử Nhu chắc chắn sẽ hỏi thím Trung xem anh có ở đó hay không. Nếu có thì bà ta sẽ không ăn cơm, cũng không mở cửa.
Mấy ngày như vậy, Đường Diệc Sâm không gặp được Đường Tử Nhu và cũng không thể cầu xin được sự tha thứ của bà ta.
Đây là chuyện khiến Đường Diệc Sâm cảm thấy bất lực nhất.
Anh không biết mình phải làm như thế nào mới có thể khiến Đường Tử Nhu tha thứ.
"Diệc Sâm, có câu ba con chẳng thể trở mặt thành thù chỉ tɾong một đêm được, em tin là mẹ con thì cũng sẽ như thế. Nếu anh thật sự muốn làm hòa với bác thì anh đến gặp bác đi."
"Anh đến rồi." Đường Diệc Sâm cảm thấy rất bất lực "Vừa rồi anh có ghé qua phòng mẹ nhưng mẹ không chịu gặp, cũng không chịu mở cửa cho anh."
Đường Tử Nhu rất giận, thực sự rất giận, giận đến mức không muốn để ý đến con trai mình nữa.
Dù hôm đó con trai đã the0 bà ta về nhà, dù hôm đó con trai đã dẫn vợ về the0 nhưng bà ta vẫn không thể vượt qua rào cản tɾong lòng mình được.
Trong nhận thức của Đường Tử Nhu, Đường Diệc Sâm đã phản bội bà ta rồi.
Mà sự phản bội đó khiến bà ta không thể chịu được.
Nhưng bà ta lại không thể trút nỗi giận đó lên người con trai mình, nên đó là lý do mà bà ta không thể làm gì khác hơn ngoài việc không nhìn anh.
Không nhìn thấy con thì cũng sẽ không nghĩ đến chuyện con phản bội mình.
Cố Tĩnh Đình xuống tầng thì thấy thím Trung bưng một cái mâm trên tay, bên trên là bữa sáng.
Mấy ngày nay, cả ba bữa Đường Tử Nhu đều giải quyết tɾong phòng, h0àn toàn tránh mặt Đường Diệc Sâm.
Cố Tĩnh Đình gật đầu chào thím Trung.
Đường Diệc Sâm từng nói với cô rằng thím Trung như người mẹ thứ hai của anh, bà ấy chăm sóc, quan tâm anh vô cùng chu đáo từ ngày anh còn nhỏ.
"Cô Đường." Thím Trung rất thích Cố Tĩnh Đình, bà ấy có thể nhìn thấy bóng dáng năm đó của Đường Tử Nhu trên người cô.
"Thím Trung, để tôi đưa lên giúp thím."
"Không cần đâụ" Thím Trung lắc đầu "Để người khác đưa cơm lên, tôi sợ bà chủ lại không chịu ăn."
Cố Tĩnh Đình gật đầu, ý nói là mình đã hiểu, sau đó thì đi the0 thím Trung lên tầng.
Thím Trung bưng mâm cơm đến trước cửa phòng Đường Tử Nhu rồi gõ cửa "Bà chủ, là tôi."
Cửa mở ra, Đường Tử Nhu đứng sau cánh cửa, trên người là bộ quần áo ở nhà trông vô cùng đơn giản.
Sắc mặt của bà ta trông rất khó coi, quầng thâm dưới mắt lộ rõ, vậy là cũng đủ để thấy mấy ngày qua bà ta ngủ không ngon.
Lúc thấy Cố Tĩnh Đình đứng ngoài cửa thì sắc mặt bà ta sẽ thay đổi.
Bấy giờ thím Trung đã bưng mâm cơm đi vào phòng, đặt từng đĩa thức ăn xuống bàn. Cố Tĩnh Đình đi the0 bà ấy vào cửa, Đường Tử Nhu thấy thế thì chắn ngay trước mặt cô.
"Đi ra ngoài."
Đường Tử Nhu nói bằng giọng lạnh lùng, biểu cảm trên mặt cũng vô cùng cứng nhắc, bà ta không muốn nhìn thấy con trai mình, càng không muốn nhìn thấy Cố Tĩnh Đình.
Thím Trung đứng yên tại chỗ nhìn Cố Tĩnh Đình bằng ánh mắt có phần lo lắng. Cố Tĩnh Đình cười cười rồi nhìn về phía thím Trung, ý bảo bà ấy ra ngoài trước đi.
Thím Trung cúi người rồi đi ra ngoài.
"Tôi bảo cô đi ra ngoài, cô không nghe thấy à?"