⬅ Trước Tiếp ➡

Đường Tử Nhu không biết Cố Tĩnh Đình vào phòng mình làm gì nhưng dù là vì lý do gì thì bà ta cũng không muốn nhìn thấy cô.
"Bác." Cố Tĩnh Đình nhìn Đường Tử Nhu, trông bà ta có vẻ không ổn lắm, cả người tiều tụy đi rất nhiềụ Nhưng người trở nên phờ phạc đâu chỉ có mình bà ta?
Đường Diệc Sâm cũng thế.
Mấy ngày qua, Đường Diệc Sâm cũng gầy đi không ít.
Cô tin là Đường Diệc Sâm h0àn toàn có thể xử lý những công văn giấy tờ đó một cách suôn sẻ mà không gặp trở ngại gì cả. Chuyện khiến anh xoắn xuýt và rầu rĩ cũng chỉ có chuyện của Đường Tử Nhu mà thôi.
"Mấy ngày qua Đường Diệc Sâm cũng không được ổn lắm."
Ánh mắt Đường Tử Nhu khẽ lóe lên nhưng cũng chỉ một lúc là khôi phục lại vẻ bình tĩnh như cũ, bà ta ngồi xuống ghế sô pha rồi bắt đầu ăn.
Dáng vẻ lúc ăn của Đường Tử Nhu rất tao nhã, bà ta đưa cháo vào miệng một cách chậm rãi rồi từ từ nuốt xuống, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn Cố Tĩnh Đình.
"Cô gặp tôi là để nói giúp nó à? Cô nghĩ cô là ai?"
Đường Diệc Sâm là con trai của bà ta, cần Cố Tĩnh Đình nói cho bà ta biết là anh ổn hay không ổn à?
Hay cô muốn nhân cơ hội này thể hiện sức ảnh hưởng của mình đối với con trai bà ta?
Không ần, bà ta không cần biết điều đó.
"Anh ấy biết bác sẽ không tha thứ cho anh ấy." Cố Tĩnh Đình không tin là Đường Tử Nhu thực sự sẽ làm ngơ "Mấy ngày qua bác không chịu gặp anh ấy khiến anh ấy cảm thấy rất buồn."
"Đấy là chuyện của nó." Đường Tử Nhu thực sự không muốn gặp Đường Diệc Sâm, bà ta không biết phải đối mặt với con trai mình như thế nào.
Bà ta sinh ra anh nhưng lại không dạy anh bổn phận của đạo làm con. Bà ta muốn trách móc anh vì đã phản bội mình nhưng lại tự cảm thấy bản thân không có tư cách.
Thế nên bà ta đành phải lựa chọn né tránh không gặp con trai mình. Vì khi trông thấy anh rồi, bà ta sẽ mềm lòng, sẽ tha thứ cho hành động của anh.
Tình thế thì khó xử, tâm trạng thì xoắn xuýt.
Thực ra bà ta lựa chọn cũng khó khăn vô cùng.
Dù chấp nhận hay không chấp nhận thì bà ta cũng không hy vọng mọi chuyện sẽ đi đến nước này.
Thở dài một hơi, Cố Tĩnh Đình đi đến chỗ chiếc ghế sô pha đối diện Đường Tử Nhu rồi ngồi xuống.
Cô nhìn chiếc váy rộng thùng thình trên người mình, đây là kiểu váy nịt ngực, phần váy từ ngực trở xuống sẽ xòe ra, như vậy thì sẽ không nhìn thấy bụng.
Mà cô cũng mới có thai được ba tháng, chỉ lúc đi tắm thì cô mới cảm nhận được bụng dưới của mình hơi nhô lên thôi.
Sau khi suy nghĩ một lúc, Cố Tĩnh Đình nhẹ nhàng nói "Tôi có thai rồi."
Động tác ăn cháo của Đường Tử Nhu hơi dừng lại một lát, thức ăn nghẹn lại tɾong cổ họng khiến bà ta suýt bị sặc̶.
Bà ta nuốt cháo xuống nhưng vì nuốt vội quá nên bị nghẹn. Bà ta ho khan, dáng vẻ đó của bà ta khiến Cố Tĩnh Đình cảm thấy hơi căng thẳng, cô tiến đến, vỗ nhẹ lên lưng bà ta mà không nghĩ ngợi gì cả.
Sau khi được cô vỗ lưng cho thì Đường Tử Nhu giữ tay cô lại.
"Cô... Cô vừa nói cái gì?"
"Tôi mang thai rồi." Lần này thì Cố Tĩnh Đình có thể khẳng định một điều rằng Đường Tử Nhu thật sự không biết chuyện này.


⬅ Trước Tiếp ➡