⬅ Trước Tiếp ➡

Cũng đúng thôi, mấy ngày nay Đường Diệc Sâm bộn bề nhiều chuyện, Đường Tử Nhu lại không chịu gặp anh nên sao anh có thể nói cho bà ta biết chuyện cô đang mang thai được.
"Cô... Cô..." Đường Tử Nhu lặp lại từ "cô" mấy lần rồi mới nhớ ra "Diệc Sâm biết chưa?"
"Anh ấy biết rồi." Cố Tĩnh Đình gật đầu "Vì biết chuyện nên anh ấy mới đồng ý với điều kiện của Hiên Viên Diệu rằng sẽ tiếp quản Long Đường."
Cố Tĩnh Đình đổi chủ đề quá nhanh khiến Đường Tử Nhu the0 không kịp.
Nhưng bà ta cũng không phải kẻ ngốc, chẳng mấy chốc mà bà ta đã hiểu ẩn ý tɾong lời nói của cô "Cô mang thai, Hiên Viên Diệu bắt cóc cô? Sau đó ông ta lấy cô ra để uy hiếp Diệc Sâm, ép nó tiếp quản Long Đường?"
"Đúng thế." Cố Tĩnh Đình gật đầu "Cũng không tính là bắt cóc, Hiên Viên Diệu và tôi trao đổi điều kiện với nhau nên tôi ở lại Long Đường làm khách, nhưng Diệc Sâm lại không biết chuyện đó."
Cố Tĩnh Đình thở dài một hơi, thực ra thì cô cũng rất cảm động đấy chứ? Đường Diệc Sâm vì cô mà chịu nhượng bộ người khác "Hiên Viên Diệu biết chuyện tôi mang thai. Ông ta đã có chủ ý để Diệc Sâm tiếp quản Long Đường nên đã cho người đi the0 tôi."
"Trước đó vài ngày, tôi lại gặp chuyện không may, Hiên Viên Diệu phái người đến cứu tôi, nhờ có ông ta mà tôi mới thoát khỏi nguy hiểm. Nên sau khi trao đổi điều kiện thì tôi đồng ý với ông ta rằng sẽ ở lại Long Đường làm khách."
Đường Tử Nhu im lặng, không biết phải nói gì.
Mắng Hiên Viên Diệu đê tiện, hèn hạ à? Bà ta đã biết Hiên Viên Diệu là kẻ để đạt được mục đích thì sẽ không từ bất cứ thủ đoạn nào từ lâu rồi.
Trách Cố Tĩnh Đình không cẩn thận ư? Trên đời này, nếu thực sự bị ai đó đối phó thì sao có thể coi chừng mọi lúc mọi nơi được?
"Diệc Sâm không muốn tôi bị Hiên Viên Diệu giấu đi. Có lẽ ông ta không dám làm tổn thương tôi nhưng chắc chắn ông ta có thể đưa tôi đến một nơi mà Diệc Sâm không thể tìm được. Không cần nói đâu xa, ông ta giấu tôi đi khoảng một, hai năm là Diệc Sâm sẽ bỏ lỡ quá trình tôi mang thai, bỏ lỡ giây phút được nhìn con chào đời."
"Thế nên the0 tôi nghĩ thì đây chính là nguyên nhân khiến Diệc Sâm chịu nhượng bộ."
Không phải "the0 cô nghĩ" mà đây đúng là sự thật.
Cố Tĩnh Đình nhìn Đường Tử Nhu, tɾong mắt xen lẫn vài phần tự trách "Tôi biết bác không muốn Diệc Sâm tiếp quản Long Đường nhưng cứ nhìn vào thực tế, coi như Diệc Sâm đồng ý rồi thì sao? Anh ấy vẫn có thể nuốt lời được nhưng tôi nghĩ chắc chắn có một việc mà bác vẫn chưa xem xét qua."
"Nếu Hiên Viên Diệu đã nhắm vào Diệc Sâm từ trước, dù Diệc Sâm có từ chối được một thời gian thì ông ta vẫn sẽ có cách ép anh ấy phải đồng ý. Dù bác có thừa nhận hay không thừa nhận thì hiện giờ thế lực của Long Đường chắc chắn vượt xa thế lực của Đường Môn và Kỳ Lân Đường."
"Muốn đề phòng quân địch thì bản thân chỉ có thể trở nên lớn ma͙nh hơn mà thôi. Trong mắt tôi, quá trình mà Diệc Sâm tiếp quản Long Đường không quan trọng, quan trọng là kết quả cuối cùng."
"Anh ấy nắm giữ Long Đường tɾong tay, chờ đợi thời cơ để càn quét phân nửa thế lực của thế giới ngầm. Chỉ có như vậy thì tôi mới tin rằng sẽ không còn bất cứ ai dám làm tổn thương bác và cũng sẽ không có ai dám làm tổn thương tôi."


⬅ Trước Tiếp ➡