Chương 7
Vĩ Thành nhếch môi cười khẩy, quay người đi đến đưa tay ra nắm lấy tay nắm cửa.
“ Anh lái xe cẩn thận nhé”, cô dặn dò. Tuy nhiên anh không vặn tay nắm cửa đi ra mà lại khoá trái cửa.
Tiếng động khiến cô tò mò “ Có chuyện gì vậy anh?”. Anh không trả lời mà quay lại đi nhanh đến chỗ cô và hôn lên môi cô.
Thiên Kỳ vô cùng ngạc nhiên, mắt mở to, đứng hình mất 5s. Môi rời môi, nhưng ánh mắt anh vẫn không rời nhìn xuống đôi môi căng mọng ấy. Cô hé môi gọi tên “ Vĩ Thành Anh...”.
Yết hầu trượt xuống cho biết anh nuốt nước bọt, khao khát một lần nữa chạm vào môi cô. Ngón tay vuốt nhẹ khoé môi thì thầm “ Trước khi dùng bữa chính, tôi muốn có món khai vị đã”.
Dứt lời, anh bế cô lên tiến đến bàn trang điểm rồi đặt xuống. Thân người anh ở giữa hai chân đang dạng ra, tay chạm vào phần đùi trắng mịn.
Thiên Kỳ không dám thở mạnh, nhỏ giọng “ Một chút nữa em phải làm việc, không được đâu anh à”. Miệng thì nói không nhưng ánh mắt thậm chí chẳng thể ngừng mong muốn chiếm lấy đôi môi trước mặt.
“ Cho tôi 10’, tôi sẽ khiến em cảm thấy thoải mái”. Chưa kịp để cô mở miệng, anh đã mạnh mẽ hôn sâu lên bờ môi đỏ mọng đó.
Hai tay cô vòng qua cổ, ôm chầm và đáp lại nụ hôn mãnh liệt. Anh kéo người cô áp sát mình, sau đó tay liên tục vuốt ve cặp đùi.
Cả hai dừng lại lấy lại hơi thở, Vĩ Thành chạm nhẹ vào khuôn mặt nhỏ nhắn đang đê mê kia nói “ Tôi bắt đầu đây...”.
============================================================
Vĩ Thành không kiểm soát mà hôn hít vào cổ Thiên Kỳ. Bàn tay cũng tiến vào bên trong kéo miếng vải nhỏ xuống đến đầu gối. Ngón tay hư hỏng bắt đầu rà soát xung quanh cô bé nhỏ.
Cơ thể cô rung nhẹ, dây áo tuột khỏi bờ vai gợi cảm khiến anh không thể chịu nổi mà lướt qua l.iếm m.út đến cả phát ra tiếng ‘chụt’.
Sau một hồi rà soát, để cô bé đủ ẩm rồi, anh đưa ngón tay tiến sâu vào hang động đang co thắt. Thiên Kỳ nhíu mày, đầu ngửa ra sau, tay bấu chặt lấy vai cùng tiếng rên “ Ưh ”.
“ Chỗ này trơn quá, em thật nhạy cảm”, anh thì thầm vào tai cô rồi thực hiện hành động đút ngón tay ra vào một cách thành thục.
Chiếc lưỡi ẩm ướt lòn vào bên trong khoang miệng, m.út mạnh kéo ra một sợi chỉ bạc. Cô đang dần chìm vào trong cảm giác khoái lạc, hơi thở nặng nhọc hơn, răng trên cắn chặt môi dưới đầy khiêu khích.
Trong căn phòng tràn ngập không khí ám muội, bỗng tiếng gõ cửa từ bên ngoài khiến cả hai giật mình.
“ Chị Thiên Kỳ à Chị chuẩn bị xong chưa, còn 5’ nữa là bắt đầu shoot hình tiếp theo đó”, một cô gái trẻ có vẻ là nhân viên trong đoàn thông báo.
Thiên Kỳ lo sợ hai người bị phát hiện đến mức không thể mở miệng trả lời.
Nữ nhân viên không nghe tiếng hồi đáp nên thử mở cửa. Tuy nhiên lúc nãy Vĩ Thành đã khoá trái nên không thể mở ra được. Cô tiếp tục vừa gõ cửa vừa gọi liên tục “ Chị Thiên Kỳ?... Chị Thiên Kỳ à?”
Nụ cười ẩn ý nở trên môi Vĩ Thành, ngón tay không ngừng nghỉ hoạt động chăm chỉ hơn và đẩy nhanh tốc độ.
“ Ah ... Ưmh ...”, tiếng rên phát ra, cô sợ hãi nhanh chóng bịt miệng mình lại.
“ Chị Thiên Kỳ Xảy ra chuyện gì vậy?... Trả lời em đi?”, ở bên ngoài gõ cửa liên tục.