"Ngươi, nha đầu này, chuyện công chúa phân phó đã làm tốt chưa?"
Tiểu cung nữ đi theo phía sau Ngô ma ma, nghe bà vừa nói, mới nhớ lại là mình đang ra hoa viên hái cho công chúa một ít hoa.
"Còn không mau đi, làm hỏng chuyện của công chúa thì phải làm sao hả?"
Tiểu cung nữ gật gật đầu, Ngô ma ma kia chính là lão nhân bên người công chúa, nàng ta thật sự không thể trêu vào. Nàng ta xoay người rời đi, chợt nghe tấm rèm che sau lưng chạm vào nhau phát ra âm thanh leng keng thanh thúy, tiếp theo là âm thanh biếng nhác mà tinh tế:
"Về rồi à?"
Nàng ta lập tức xoay người trở lại, hướng đến người đó hành lễ, tươi cười làm cho ánh mắt cong lên, "Công chúa vạn phúc".
"Ôi chao, công chúa, sao người dậy rồi?"
Ngô ma ma đưa nước ấm trên tay cho tiểu cung nữ, bước nhanh về phía công chúa, sửa sang lại quần áo cho nàng, lại nói với tiểu cung nữ, "Thanh Ninh, còn không lại đây!"
Mặc cho công chúa một bộ đồ gấm trắng thuần, bên ngoài lại mặc một chiếc váy(*) màu tím nhạt in hình hoa mai nho nhã, theo sau là Thanh Ninh quỳ xuống đưa nước ấm lên cho nàng, Công chúa "ừ" một tiếng, thong thả nhẹ nhàng ngâm tay vào trong chậu nước ấm. Đợi đến khi ngâm cho đôi tay mềm mại trơn bóng, ma ma đúng lúc lấy ra cái khăn nhỏ cho công chúa lau qua. Lúc này, mái tóc dài không mang bất kỳ trang sức nào buông thõng đến thắt lưng của nàng. Ma ma sai người mở ra tất cả các hòm xiểng, bên trong là trang sức và phấn hồng với đầy đủ các kiểu dáng, sau khi trang điểm xong, nhẹ giọng hỏi:
"Hôm nay công chúa muốn dùng loại trang sức nào?"
"Đơn giản là được rồi."
"Dạ."
(*): dạng váy quây thời xưa.
Thừa lúc ma ma cài trang sức, công chúa hỏi: "Thanh Ninh, mới vừa rồi có chuyện gì mà vui vẻ như thế?"
Thanh Ninh chậm rãi đứng dậy, cầm lược chải sơ cho nàng, nói: "Công chúa, bên ngoài tuyết rơi đấy, nô tỳ nhớ rõ công chúa thích nhất chính là trời đổ tuyết, thế nên nô tỳ rất vui vẻ."
Thấy ma ma trang điểm chỉ còn một chút là xong, Thanh Ninh mang gương qua, khen: "Công chúa thật là đẹp."
Cô gái trong gương đồng thật sự rất đẹp, tóc mây đen như mực, khuôn mặt trắng như hoa lê, đôi mắt trong như nước mùa thu lại có chút lạnh nhạt, nàng khẽ đứng dậy, châu sa nhẹ rung, dung nhan lay động. Mà rực rỡ nhất là đôi môi màu hồng làm cho dung mạo nàng tỏa sáng, kiều diễm. Khóe miệng cong lên, tiếp nhận ly trà cung nữ dâng đến, nhấp miệng, nói:
"Có đẹp hơn nữa, thì cũng chỉ là phận con gái."
"Công chúa.."
"Đi thôi, chắc người đã đến rồi."