Cước bộ nhẹ nhàng từ cung Trường Nhạc đến Đồng Trì, ma ma cho người chuẩn bị kiệu lui xuống, công chúa đồng ý, nói là muốn dọc theo hành lang ngắm cảnh tuyết. Ma ma lại không nghĩ đến điều này, hoàn toàn cho rằng trong lòng công chúa không vui. Nàng chính là đích Trưởng công chúa Tiêu gia của Đại Tề, là vật báu trong lòng bệ hạ. Lúc công chúa sinh ra, bệ hạ còn ra lệnh cho nhà sư chọn ra một cái tên thật may mắn, tên chỉ có một chữ Diên. Chỉ tiếc, Phó hoàng hậu không có con trai, hiện giờ lại muốn lựa chọn trong dòng họ thu nạp một dưỡng tử, không chừng ngày khác lại trở thành Thái tử. Trong lòng công chúa sao có thể không hờn giận.
Còn chưa tới Đồng Trì, Tiêu Diên đã dừng bước.
"Thật ra, tuyết ở đây cũng không tệ."
"Đúng vậy." Ma ma đáp lại, lấy áo choàng trong tay Thanh Ninh, "Cẩn thận lạnh."
"Người nọ chính là.. con của Hải Lăng vương, ta nhớ rõ tên là Tiêu Trừng." Thì ra người mẫu thân lựa chọn chính là hắn, trong lòng Tiêu Diên hiểu được vài phần. Kéo áo choàng vào, để cho hai người đứng chờ không được tiến lên.
Nơi xa xa, có một người đang đứng, quần áo màu trắng hòa vào tuyết, hợp nhất cùng một thể.
Nghe được âm thanh có người đến, người nọ xoay người lại, Tiêu Diên âm thầm đánh giá hắn. Trong trí nhớ mang máng của Tiêu Diên vào ngày Tết lớn, chỉ mới thấy hắn vài lần, vẫn chưa quan sát tỉ mỉ. Đoán rằng hắn cùng lắm chừng mười ba mười bốn tuổi, dáng người tinh tế, còn chưa cao bằng nàng. Dung mạo của hắn thật sự cực kỳ tuấn tú, làn da trắng nõn, nếu tuổi lớn một chút, trái lại có nét phong lưu lãng tử. Tiêu Diên đến gần một chút, hắn liền lui về phía sau vài bước, khẽ rụt rè đến khi không còn đường lui mới cúi đầu hành lễ.
"Ra mắt..
Nàng kéo hắn lên, cười nói: "Đứng lên đi, sau này không phải gọi công chúa nữa, cũng giống như các công chúa khác trong cung, gọi ta là Hoàng tỷ đi."
Tiêu Trừng kinh ngạc ngẩng đầu, trừng mắt nhìn.
"Ngươi đã tiến cung, cũng biết là vì chuyện gì đi?" Thấy hắn gật gật đầu, Tiêu Diên nói, "Theo ta đi gặp mẫu hậu thôi."
Sau đó kéo lấy tay hắn, cảm thấy hết sức lạnh lẽo, quét mắt qua người bên cạnh Tiêu Trừng, đều là người trong cung, nghĩ lại cũng khó trách. Phần lớn nô tài trong cung đều dựa vào thế lực, hắn chẳng qua chỉ là con thứ của Hải Lăng Vương. Gia thế của mẫu thân quá thấp lại chết sớm, trong phủ vốn không có địa vị gì huống chi là ở trong cung?
Cởi áo choàng xuống, khoác lên cho hắn, Tiêu Trừng vội vàng tránh. Vẫn là nàng cứng rắn tự mình mặc vào cho hắn. Thắt dây lưng xong xuôi, Tiêu Diên mới chú ý đến cổ áo hắn đã hơi cũ nát, thậm chí có thể nhìn thấy dấu vết chắp vá. Tiêu Diên híp mắt lại.
"Ngô ma ma, lôi hai hạ nhân này xuống, phạt hai mươi trượng."
Ngô ma ma sửng sốt một chút rồi vội vàng nói vâng.
"Trưởng công chúa tha mạng!" Hai cung nữ sợ tới mức quỳ xuống.
Trừ người trong cùng Trường Nhạc, còn lại trong cung đều gọi Tiêu Diên là Trưởng công chúa.