"Không hầu hạ tốt chủ tử, còn dám cầu xin? Ngươi cũng biết người đứng trước ngươi là ai, chính là Hoàng đệ của bản cung!" Tiêu Diên nhìn lướt qua cung nữ trên mặt đất, kéo Tiêu Trừng đến Phượng Loan cung của Hoàng Hậu mà đi.
Hai mắt hắn hồng hồng, nghẹn nửa ngày mới thốt một câu: "Công.. Hoàng tỷ.. Đệ thật không sao, tha cho các nàng đi."
Tiêu Diên yên lặng nhìn hắn, cười nói: "Trong cung là như thế đó, không cần thay các nàng cầu tình, các nàng để cho đệ đứng dưới tuyết, khi đó các nàng có đưa cho đệ áo choàng, ấm lô hoặc là có mời đệ đi nghỉ ngơi một lát không?"
Hắn lắc đầu, nhìn qua cung nữ quỳ xuống dập đầu xin tha thứ kia, cuối cùng cắn chặt môi không nói, nhìn thị vệ kéo người xuống.
Rời khỏi Đồng Trì, Tiêu Trừng kéo kéo áo choàng, đi một hồi thực không thấy lạnh, nhất là cổ. Lông trên cổ áo vây quanh thật ấm áp, thoang thoảng hương vị phấn son nhàn nhạt. Hắn nghĩ công chúa tỷ tỷ thật thơm cũng thật ấm áp. Đi theo phía sau Tiêu Diên, hắn thỉnh thoảng ngẩng đầu, lại sợ Tiêu Diên quay lại nhìn hắn, trong lúc tận lực suy nghĩ miên man thì suýt nữa đụng vào nàng.
Phía trước là vài tòa cung điện liên tiếp, hắn rất ít khi vào cung, cũng không nhớ rõ ai ở đó.
Tiêu Diên xoay người phân phó Ngô ma ma: "Ma ma, người về cung trước, sai phủ nội vụ đặt mua cho Trừng đệ chút quần áo. Nơi này có Thanh Ninh là được rồi."
"Vâng, lão nô cáo lui."
Nghe nói đặt mua quần áo cho mình, Tiêu Trừng biết nàng đã nhìn thấy cả bộ quần áo cũ nát này rồi, không khỏi lúng túng, đỏ mặt, đầu càng cúi thấp hơn.
Tiêu Diên nâng cằm hắn lên, nhìn thấy ánh mắt né tránh của hắn: "Chẳng qua chỉ là một bộ quần áo, mới thì như thế nào, cũ thì ra sao?" Cặp mắt hắc bạch phân minh từ từ nhìn nàng không hề trốn tránh, nàng mỉm cười, "Đi thôi."
Dù chỉ là tùy ý cười lại làm cho Tiêu Trừng cả đời ghi tạc khoảnh khắc này. Bộ dáng nàng cười như hoa lê tháng ba nở rộ, rất đẹp, rất đẹp.
Vào chính điện của cung Phượng Loan, một cung nữ khom mình hành lễ, nói là Hoàng hậu đang dùng bữa ở Thiên điện. Tiêu Diên cho người nói lại không quấy rầy mẫu hậu dùng bữa. Nếu là bình thường, nàng chắc chắn tiến vào trong điện nhưng nay lại có Tiêu Trừng ở bên. Hắn mà đi vào trong chắc hẳn sẽ cực kỳ lo lắng, vẫn là yên tĩnh chờ đi.
Có cung nữ dâng trà cũng dâng cho Tiêu Trừng một ly, hắn đứng im, chạm cũng không chạm vào.
"Ngồi đi, không cần câu nệ." Có thể khí thế ở cung Phượng Loan làm cho hắn sợ, nàng âm thầm cảm thán, nơi này của mẫu hậu cũng quá xa hoa rồi.
"Đệ.."
Lúc này, có giọng the thé của của thái giám vang lên: "Hoàng hậu nương nương giá lâm."
Chỉ thấy một thân hình đoan trang đỏ rực đi đến, Tiêu Diên cười tiến lên, gọi mẫu hậu. Phó hoàng hậu đáp lại, kéo tay Tiêu Diên qua vỗ nhè nhẹ: "A Diên sao lại tới sớm như vậy, đã dùng bữa sáng chưa?"
Không chờ Tiêu Diên mở miệng đã có cung nữ trả lời: "Trưởng công chúa đến đúng lúc nương nương đang dùng bữa."