Chương 13
một gương mặt khác với mái tóc ngắn, chiếc mũi nhỏ xinh, đôi môi tươi tắn tự nhiên và ánh mắt rất lạnh lùng đột ngột hiện ra trong đầu Tô Mạt Lệ.
Khi các đồng nghiệp của cô gái kia len lén ngắm Tiểu Tạ thì ánh mắt của cô ấy cũng chỉ ngước nhìn đèn treo thủy tinh trên trần nhà.
Tuy cô ấy không phải người đẹp nhất trong đám người kia nhưng lại là người mang khí chất đặc biệt với bộ đồng phục bình thường, gương mặt của cô ấy không phải gương mặt đẹp nhất nhưng lại là gương mặt hấp dẫn nhất.
Người quản lý gọi cô ấy là "Tô Vũ".
Tô Vũ, một cái tên thật hay Nếu ánh mắt của cô ấy dịu dàng hơn chút thì có lẽ cô ấy cũng sẽ khiến người ta mê muội như tên của mình vậy.
Không biết có phải Tạ Khương Qua cũng nghĩ như vậy không nên mới ở riêng với cô gái ấy suốt nửa tiếng.
Tất nhiên Tô Mạt Lệ hiểu rõ, trong nửa tiếng đó, tuyệt đối quan hệ giữa hai người không chỉ đơn thuần là người mua và người bán.
Liệu trong khoảng thời gian ấy, Tiểu Tạ có khiến ánh mắt của cô gái giới thiệu sản phẩm tên Tô Vũ kia trở nên dịu dàng hơn không?
Sao cô lại nghĩ đến chuyện này nhỉ?
Tô Mạt Lệ cũng thắc mắc vì sao mình lại nghĩ vậy và tại sao mình lại có ấn tượng sâu sắc với người phụ nữ mà mình mới chỉ gặp lần đầu như thế.
Lúc trở về khách sạn, đi theo sau Tạ Khương Qua, Tô Mạt Lệ mới phát hiện ra, khí chất ở cô gái tên Tô Vũ kia rất giống anh, đều lạnh lùng và xa cách như đóa anh đào nở rộ nơi đất Nhật.
Dưới ánh đèn rực rỡ, Tô Vũ đứng lề đường đợi taxi mà mình vừa gọi.
Trong túi xách cô là tấm chi phiếu ghi con số một triệu hai trăm nghìn, đơn vị tính là USD.
Một triệu là tiền boa của Tạ Khương Qua, cô còn chưa kịp nói gì thì quản lý đã nhét thêm tấm chi phiếu hai trăm nghìn cho cô, ghi rõ là tiền lương ứng trước.
Cartier là nhãn hiệu vô cùng nổi tiếng, đương nhiên không thể gọi số tiền đó một cách dung tục là tiền boa được, tuy nhiên thực tế thì hai trăm nghìn kia chính là tiền boa đấy thôi, và đương nhiên quản lý sẽ không trừ số tiền này vào lương của cô.
Một triệu hai trăm nghìn bên trong túi xách khiến Tô Vũ có cảm giác mình lại trở thành người giàu có lần nữa.
Cho nên cô hào phóng gọi taxi loại A với người tài xế nói được nhiều thứ tiếng, có hiểu biết rộng rãi, ngay cả văn chương thi pháp cũng tỏ tường, ngoài ra thiết bị âm thanh trong xe cũng thuộc loại cực tốt.
Khi đợi taxi, Tô Vũ còn gọi điện thoại báo cho người bên câu lạc bộ biết là cô muốn nghỉ phép, và lần này cô là người ngắt điện thoại trước.
Taxi dừng ở trước cửa bệnh viện, Tô Vũ mua nửa hộp anh đào.
Hoa quả ở Tokyo đắt chết đi được, đặc biệt là anh đào mùa này, có điều dì út thích nên cô vẫn quyết mua, bởi thứ dì út thực sự thích đều rất ít ỏi, không như bà đầm thép mẹ cô.
Tô Vũ đến bệnh viện nộp toàn bộ chi phí, sau đó cầm túi trái cây bước vào thang máy.
Dì út đang ngồi xem tivi trong phòng chăm sóc đặc biệt, vừa thấy cô đã vui vẻ ra mặt, gần một tuần hai người chưa gặp nhau rồi.
Dì út ngắm nghía Tô Vũ tỉ mỉ, sau đó nhíu mày.
Tô Vũ xoa mặt mình, cố gắng để gương mặt mình trông hồng hào