Chương 14
hơn.
Cô biết, dạo gần đây trong mình hơi xuống sắc.
"Tô Vũ." Giọng dì út có vẻ không vui "Con phải bỏ thói quen thức khuya của con đi, con cũng biết giờ con đã không còn là..." "Con biết, con biết rồi, dì út " Tô Vũ cuống quýt ngắt lời dì.
Còn nói nữa dì út sẽ lại tức giận, mà dì út tức giận thì sẽ ho khan không ngừng.
"Con không có, con không có thật mà " Tô Vũ ôm lấy thân thể gầy như que củi của dì, trấn an "Dì út, chỉ là bệnh mất ngủ của con lại tái phát thôi." Tô Vũ không dám ở trong phòng bệnh quá lâu, cô sợ bị dì phát hiện ra điều bất ổn ở mình.
Dì út vẫn nghĩ Tô Vũ cô còn là chim hoàng yến được nuôi trong lồng vàng hay sao mà cho rằng sắc mặt cô trông không tốt là vì thói quen xấu ngày xưa kia chứ Cô tựa vào vách thang máy đang từ từ đi xuống từ tầng bốn mươi, nhớ lại khi nãy ở trong phòng bệnh, dì út có hỏi sao A Khiêm lại không đến thăm dì.
A Khiêm ư?
Tất nhiên là anh ta sẽ không đến thăm dì rồi.
Người đàn ông tên Mai Hữu Khiêm này đã là chuyện của tám trăm năm trước.
Vừa rời khỏi thang máy, điện thoại trong túi xách của Tô Vũ bất chợt vang lên.
Nghe thấy tiếng chuông điện thoại, Tô Vũ cau mày khó chịụ Cô đã nói là xin nghỉ phép rồi kia mà.
Cô chậm rãi bấm tắt, đi đến vườn hoa của bệnh viện rồi vứt chiếc điện thoại kia xuống dưới chân, lùi về sau mấy bước, dồn tất cả nước bọt đến đầu lưỡi, sau đó dốc hết sức lực phun ra.
Tốt lắm, nó đã dính cả đống nước bọt bầy nhầy rồi.
Tô Vũ rất ghét chiếc điện thoại này, tiếng chuông của nó chính là cơn ác mộng của cô, nhưng tiếng chuông này lại đem đến nguồn thu nhập hậu hĩnh cho cô.
Đêm ở Tokyo lấp lánh và thơ mộng, mỗi khi màn đêm buông xuống lại diễn ra đủ loại nghề nghiệp kỳ lạ, trong đó có một nghề bắt buộc phải liên lạc bằng điện thoại.
Tô Vũ có một chiếc điện thoại di động kì quái, khi tiếng chuông của nó vừa vang lên, trong vòng nửa tiếng sẽ có một nhân viên chuyển phát nhanh xuất hiện và trao một chiếc hộp bằng giấy cho cô.
Cô trang điểm xong xuôi sẽ mở chiếc hộp đó ra, mặc bộ quần áo bên trong chiếc hộp vào.
Sau đó có một chiếc xe đứng đợi sẵn ở cửa nhà trọ chờ cô bước vào trong thùng giấy tinh xảo có thể chứa đủ cả một người.
Đêm khuya, thùng giấy ấy sẽ được vận chuyển đến câu lạc bộ nổi tiếng nhất Tokyo, hoặc tới nơi cao nhất nào đó hay khách sạn mấy sao kèm theo tiếng mở chai champagne cùng những lời đại loại như "Surprise" "Happy birthday to yoú của người trong hộp giấy.
Đồng thời chiếc thùng được mở ra, những người được chúc mừng sinh nhật sẽ gặp nữ thần mà mình mến mộ.
Nữ thần của họ có đủ thể loại, nào là "Marilyn Monroe" "Juliet" "Alice" "Angelina Jolie" "Avrile" "Cô bé lọ lem"...
Họ thích ai thì người trong thùng giấy chính là người đó.
Khi Ngô Vũ Sâm và bộ phim "Xích Bích" giành thắng lợi lớn ở Tokyo, vai diễn Tiểu Kiều của Lâm Chí Linh nhanh chóng trở thành nữ thần trong lòng cánh đàn ông.
Thể là người đẹp mặc đồ cổ trang, tóc dài ngang lưng xuất hiện rất nhiều lần trong hộp giấy.
Tô Vũ là một trong những người đóng vai Tiểu Kiều giống nhất.
Khoảng thời gian này cô đóng vai Tiểu Kiều nhiều đến mức cực kỳ chuyên nghiệp, đám đàn ông rất