⬅ Trước Tiếp ➡

mạnh lấy ngực trái của cô như cách đứa trẻ đối đãi với món đồ chơi mình ghét.
"Anh Tạ, sờ vào chỗ đó phải trả tiền đấy." Tô Vũ hờ hững cảnh báo, đồng thời thầm cầu nguyện Tạ Khương Qua sẽ tỏ vẻ khinh miệt như những người đàn ông khác rồi rời khỏi chỗ này ngay tức khắc.
Tô Vũ biết, Tạ Khương Qua là kẻ mình không thể đắc tội nhất trên đời này.
Ánh mắt anh rất lạnh, bỗng dưng biểu hiện như bừng hiểu ra "Cưng à, suýt nữa tôi quên mất chuyện quan trọng nhất." "Tô Vũ, tôi vừa nói rồi đấy, tôi đến đây để chơi với cô.
Nói dễ nghe là trò chơi, khó nghe hơn thì là giao dịch." Ngón tay trên ngực trái trở nên nhẹ nhàng hơn, hệt như cái mơn trớn dành cho tình nhân.
Giọng anh cũng nhẹ nhàng như những ngón tay ấy "Chúng ta gọi giao dịch này là giao dịch linh hồn đi.
Thú vị không?" "Tô Vũ, cho dù cô cố gắng biến mình thành đứa con gái tùy tiện, tư lợi, đáng thương đi chăng nữa, nhưng tôi biết linh hồn cô vẫn chôn giấu thói kiêu ngạo và bản tính vênh váo di truyền của nhà cô.
Mà điều tôi muốn từ giao dịch này chính là khiến linh hồn cô hoàn toàn phục tùng tối, hoàn toàn si mê tối mà quên rằng mình xuất thân từ nhà họ Tô, và điều duy nhất cô muốn làm là trở thành người đàn bà của Tạ Khương Qua.
Dĩ nhiên, giao dịch thì phải công bằng, đổi lại tôi sẽ không lãng phí quá nhiều thời gian của cô.
Thời hạn trò chơi này chỉ trong vòng một năm, tôi muốn tự cô đi đến trước mặt tôi, cam tâm tình nguyện dâng hiến bản thân từ thể xác đến tâm hồn, điều đó đồng nghĩa với tôi chính là kẻ chiến thắng.
Còn trong vòng một năm đó, ai đề nghị ở lại trước sẽ là kẻ thua cuộc.
Còn nếu cả hai đều mặc kệ thì coi như tôi bỏ tiền chơi gái, tất cả chỉ là trò giải trí mà thôi." Câu nói của Tạ Khương Qua khiến Tô Vũ nhớ lại năm ấy.
Vào một đêm mùa hạ, Tạ Khương Qua mặc chiếc quần ieans hàng cũ mèm nói với Tô Vũ "Cô hãy nhớ kỹ, có một ngày tôi sẽ đòi lại gấp bội những gì cô đã gây ra cho tôi." Hiện giờ, cuối cùng anh đã thực hiện lời thề đó.
Anh dùng phương thức của mình thể hiện ý định Anh muốn bao cô Ý định này hoàn toàn trùng khớp với câu nói của anh năm xưa.
Tạ Khương Qua quả nhiên là Tạ Khương Qua, luôn có thể bật thốt ý định tục tằn với chất giọng lôi cuốn và vẻ mặt làm điên đảo chúng sinh như trận quyết đấu tao nhã giữa hai vị quý tộc.
Giao dịch linh hồn ư?
Tô Vũ thật sự muốn cười nhưng cô không dám.
Cô có dự cảm rằng nếu cô cười, nước mắt sẽ tuôn rơi mất.
Tạ Khương Qua nói rất đúng, bất kể cô ngụy trang thể nào thì cốt cách cô vẫn in hằn thứ gia đình truyền lại thứ duy nhất còn tồn tại đến bây giờ chính là thói kiêu ngạo và vênh váo Tô Vũ gạt đi bàn tay đang với vào áo mình, thờ ơ nói "Dừng lại ở đây thôi.
Tôi nghĩ tôi chẳng gây ra tội ác tày trời nào cho anh cả, chẳng qua tính ngang ngạnh và ngạo mạn của tôi chỉ gieo thêm chút sắc thái hoang đường vào cuộc đời Tạ Khương Qua anh mà thôi.
Vậy mà anh lại muốn hủy hoại cuộc đời tôi.
Có lẽ mấy năm trước tôi còn trách anh, nhưng giờ tôi không còn suy nghĩ đấy nữa.
Tôi hiểu con người trên thế giới1này phải trả giá rất nhiều cho


⬅ Trước Tiếp ➡