Chương 21
những gì mình đã gây ra.
Vì vậy Tạ Khương Qua à, hãy bỏ qua cho tôi đi, tôi không còn hơi sức chơi trò đó với anh đâụ" "Thật không?" Tạ Khương Qua cất giọng tiếc nuối, nhẹ nhàng cọ chóp mũi qua thái dương Tô Vũ "Nhưng phải làm sao với chủ nợ của cô đây?
Hay là, cô cho rằng có lẽ tất cả chỉ đến vậy thôi, dù sao mẹ cô cũng chết rồi, bây giờ bị đổ cho tội danh lừa đảo cũng chẳng hề hấn gì." Cuối cùng Tạ Khương Qua vẫn ép giọt lệ trong mắt Tô Vũ lặng lẽ tuôn trào.
Ngón tay Tạ Khương Qua khẽ lau khóe mắt cô.
Anh hơi nhíu mày, nhẹ nhàng ôm trọn cô trong lồng ngực hệt như dỗ dành mèo con.
"Ừm, quả nhiên nước mắt của Tô Vũ đáng thương biết bao, nhưng vì sao vẫn không thể làm Mai Hữu Khiêm mủi lòng giúp đỡ nhỉ?" Vừa nghe đến cái tên ấy, thân thể Tô Vũ lập tức cứng đờ.
"Khi nãy cô nói không còn hơi sức chơi với tôi là thật sự không có sức hay sợ bản thân thua cuộc, đánh mất cả thứ sâu trong cốt cách của mình?" Thật là, thật là...
Trong căn phòng nhỏ như miếng đậu phụ, người đàn ông dám nói cả một xe tải tiền là tiền tiêu vặt cùng với vụ giao dịch chết tiệt kia khiến Tô Vũ phiền não vô cùng.
Tô Vũ đẩy anh ra, đờ đẫn cởi quần áo của mình "Tạ Khương Qua, thì ra anh luyên thuyên mấy lời vô nghĩa đó chỉ vì không quên được thân thế của tôi phải không?
Mục đích thực sự của anh là muốn ngủ với tôi thôi chứ gì?
Sao không nói sớm, dài dòng làm chi?" Thế là Tạ Khương Qua bỏ đi, anh đã bước chân khỏi căn phòng bé tẹo này chẳng hề ngoảnh lại.
Lúc gần đi, anh đưa cho cô chiếc điện thoại để liên lạc.
"Thật ra tôi cũng không phải là người kiên nhẫn giống cô.
Mười hai giờ đêm nay tôi sẽ rời khỏi Tokyo, nếu cô gọi điện thoại cho tôi trước thời gian đó, toàn bộ số tiền trong xe sẽ thuộc về cô, và cô sẽ cùng tôi rời khỏi đây.
Nếu cô không gọi, tất cả sẽ chấm dứt như cô mong muốn Nếu cô cảm thấy cuộc giao dịch này động chạm đến lòng tự ái của cô thì tôi có thể đổi lại cách nói.
Ví dụ như đối thành ván cờ cho hoa mỹ vậy, nếu ai đề nghị đánh tiếp thì người đó thua cuộc." Một lát sau, Tô Vũ mới chậm chạp mặc quần áo vào, đứng trong căn phòng tắm chỉ rộng bằng bốn bước chân.
Trên chiếc gương nửa người trong phòng tắm in bóng dáng của cô.
Bình thường khi trang điểm Tô Vũ chỉ soi chiếc gương nho nhỏ, cô không thích chiếc gương lớn này vì nó hiện rõ đôi mắt vô hồn kia, khiến cô trông chẳng khác gì con rối cả.
Cô nhẹ nhàng vuốt ve mặt mình, từ môi đến mũi và cuối cùng là mắt, vẫn là đôi mắt trong suốt nhưng chẳng có lấy chút cảm xúc.
Trước kia, mắt Tô Vũ linh hoạt, sống động, lúng là lúng liếng Còn bây giờ thì sao?
Đồng hồ trong phòng tắm chỉ sáu giờ, còn sáu tiếng nữa Tạ Khương Qua sẽ rời khỏi Tokyo.
Cô đứng trước chiếc cửa sổ duy nhất trong phòng, vén rèm cửa sổ ra xem, chiếc xe tải vẫn nằm ở chỗ cũ.
Trong ánh chiều tà, trông nó không khác gì chiếc xe tải bình thường.
Có lẽ những người đi ngang qua có nằm mơ cũng không đoán được thứ gì đang nằm bên trong.
Tô Vũ nhận ra lúc này mà mình vẫn cười được.
Ánh mắt cô chậm rãi lướt tới ánh đèn trên đỉnh tháp Tokyo.
Giữa ánh trời chiều,