⬅ Trước Tiếp ➡

do khi đó Khương Qua đứng ven bờ sông quá đẹp, cá Khương Qua nướng quá ngon nên cô mới xiêu lòng đến thế.
Chiếc xe tải vẫn lặng lẽ đỗ ở đó, chồng tiền như núi trong xe không ngừng đung đưa trong tâm trí khiển lòng cô không sao bình yên nổi.
Mùi tiền mới như thoang thoảng theo gió đưa len vào mũi cô.
Quan trọng nhất là số tiền trong xe có thể rửa sạch tội lừa đảo cho mẹ.
Tô Vũ không ngờ có ngày cô sẽ trả lại được trong sạch cho mẹ mình.
Cô biết rõ bản thân có bao nhiêu tiền, sao cô có thể trả hết số nợ đó kia chứ.
Nhưng nếu không làm gì, Tô Dĩnh sẽ xuất hiện trong giấc mơ của cô, than thở khóc lóc kể tội cô.
Mai Hựu Khiêm từng dạy cô "Khi em đứng bên vách núi cheo leo không còn đường lui, em sẽ nhận ra rằng bản thân có tiềm năng trở thành anh hùng." Đúng vậy, Tô Vũ đã van nài những kẻ đứng trước cửa nhà cô hết nước hết cái, nhưng họ không buồn quan tâm.
Tô Vũ bèn vứt điện thoại cho họ, nói thắng cứ báo cảnh sát đi, dù sao Tô Dĩnh cũng chết rồi, tên tội phạm kinh tế phải gánh thêm tội lừa đảo cũng chẳng sao.
Đương nhiên họ sẽ không báo cảnh sát, bởi một khi họ báo, họ sẽ chẳng nhận được đồng nào cả.
Đuổi những kẻ đó đi xong, Tô Vũ những tưởng bản thân có thể đi gặp Tô Dĩnh luôn rồi.
Điều duy nhất cô chưa biết là đến bao giờ mình mới xuống suối vàng với mẹ.
Ba mươi, bốn mươi hay năm mươi tuổi?
Dù bao nhiêu đi nữa, Tô Vũ cũng biết nguyên nhân cô chết chỉ có một, đó chính là chết vì phiền Tạ Khương Qua cũng từng nói với Tô Vũ một câu Không bệnh mà chết chính là bệnh của lũ nhà giàụ Cũng đúng Đó là căn bệnh đến từ hư vô, bởi vậy trước kia cô luôn sống trong sự oán trách vô cùng vô tận.
Bây giờ thì sao?
Bây giờ không được Cô không còn sức ôm ấp những giận hờn đó nữa Giờ đây, trong đầu cô chỉ có một ý nghĩ duy nhất Thứ đặt ở chiếc xe tải ngoài kia có thể giúp Tô Dĩnh hoàn toàn được thanh bạch.
Tô Mạt Lệ rất vui, bởi vì hiện tại Tiểu Tạ đang ngồi trước mặt cô, cùng cô dùng bữa tối tại tầng cao nhất trên khách sạn.
Nơi đây rất đẹp, có thể ngắm tháp Tokyo lung linh ánh sáng diệu kỳ bên cạnh Tiểu Tạ ngồi đối diện đã trở thành Tiểu Tạ đáng yêu cuốn hút trong miệng đám đàn bà con gái hay nói.
Anh kéo ghế cho cô, chu đáo cắm bông hoa hồng vào bình hoa trên tầng nhà cao nhất, mỉm cười rót rượu cho Tô Mạt Lệ, ân cần hỏi bữa tối có hợp khẩu vị của cô không.
Bữa tối xa hoa lãng mạn tổ chức tại khách sạn cao cấp, hương rượu vang thêm nồng nàn khi đặt cạnh bông hoa hồng.
Vẻ dịu dàng trong mắt Tiểu Tạ và bản nhạc nhẹ du dương như điểm xuyết cho nhaụ Tất cả đều diễn ra tốt đẹp, thời gian dần dần trôi qua.
Chín giờ rồi mười giờ.
Không biết có phải vì đêm khuya hay không, Tô Mạt Lệ phát hiện ánh mắt Tiểu Tạ dần chuyển sang lạnh lẽo, sự hung tợn trong mắt anh cũng từ từ dâng trào.
Mười một giờ, Tạ Khương Qua yêu cầu đổi nhạc nhẹ thành nhạc Rock khiến Giám đốc khách sạn khó xử.
Ở đây còn những thực khách khác, yêu cầu của anh cực kỳ vô lý.
Đây không phải là quán bar, khách đến với tòa nhà chọc trời này để thưởng thức ẩm thực cùng cảnh đêm Tokyo nên


⬅ Trước Tiếp ➡