⬅ Trước Tiếp ➡

chỉ dòng nhạc nhẹ mới hợp với không gian lãng mạn sang trọng, chưa kể ngoài ra còn có các hội viên VIP khác nữa.
Anh không buồn quan tâm, nói rằng nếu không đổi nhạc, anh sẽ chê trách khách sạn bằng danh nghĩa cá nhân của mình trên web.
Mặt Giám đốc tái đi.
Thế là mấy phút sau, tiếng nhạc Rock đinh tai nhức óc khiến mấy vị khách bỏ đi ngay lập tức.
Tạ Khương Qua vùi đầu nghịch điện thoại, mãi sau, hình như ngay cả anh cũng không chịu nổi tiếng Rock ồn ào bên ấn chuông gọi phục vụ.
Giám đốc lại xuất hiện trong trạng thái run lẩy bẩy.
"Đổi về nhạc cũ đi " Tạ Khương Qua bực bội ra lệnh.
Nhạc Rock chuyển về nhạc nhẹ, anh cúi đầu liếc nhìn điện thoại rồi dõi mắt về phía tháp Tokyo.
Rất nhiều biên kịch phim ảnh truyền hình hay tác giả tiểu thuyết đã vẽ nên câu chuyện tình yêu tại đây, hơn nữa hiện thực cũng diễn ra bao khoảnh khắc lãng mạn nên ngọn tháp ấy đã trở thành thánh địa trong lòng các cô gái trẻ.
Tô Mạt Lệ lại lén nhìn anh lần nữa.
Hồi chưa đến đôi mươi, cô từng đam mê mỹ thuật.
Tạ Khương Qua của giờ khắc này chính là hình tượng nhân vật rực rỡ sống động mà rất nhiều tác giả manga tha thiết khắc tạc.
Lúc anh lẳng lặng ngồi đó, khung cảnh xung quanh cũng trầm lắng theo, nhưng chỉ cần anh chớp mắt, gió bắt đầu thổi, lá cây khẽ lay động, côn trùng nằm trên phiến lá cũng lặng lẽ rục rịch thân mình.
Các cô gái trẻ say đắm Tiếu Ta không phải là chuyện vô lý mà có nguyên do chính đáng hẳn hoi.
Tạ Khương Qua đã đắp nặn nên hình tượng mơ mộng trong tâm trí họ một trăm hai mươi phần trăm.
Tô Mạt Lệ thầm than thở, cuối cùng Tạ Khương Qua sẽ thuộc về Thẩm Họa cô gái tầm thường nhưng may mắn kia sao?
Có lẽ vậy đấy, không phải manga hay phim truyền hình đều viết vậy à?
Người con gái bình thường rồi sẽ có được trái tim của hoàng tử.
Dường như Tạ Khương Qua và Thẩm Họa hoàn toàn đi theo khuôn mẫu phim thần tượng ấy.
Nếu để ý kỹ có thể thấy quầng thâm nhàn nhạt dưới mắt Tạ Khương Qua, phải chăng anh mất ngủ suốt đêm qua?
Tối qua Tô Mạt Lệ ở chung phòng khách sạn với anh, song cô nằm trong phòng ngủ còn anh ở ngoài phòng khách.
Sau vài lần chung đụng, cô phát hiện Tạ Khương Qua không hề sống xa xỉ như lời đồn gần xa.
Thực ra yêu cầu cuộc sống của anh rất đơn giản, mì tôm cũng được, cà phê vỉa hè cũng chẳng sao, thậm chí anh còn xem cả đĩa lậụ Tô Mạt Lệ cũng có đôi chút tò mò.
Cô cảm thấy anh của ngày hôm qua rất kỳ lạ, khác biệt một trời một vực với Tạ Khương Qua thong thả ung dung thường ngày.
Anh cực phấn khích, cứ thế cắm cúi online để gọi video.
Vài âm thanh đứt quãng lọt vào tai giúp Tô Mạt Lệ biết được Tiểu Tạ đang mải mê làm gì.
Tạ Khương Qua gần như đã gọi điện cho tất cả Giám đốc ngân hàng ở Tokyo này Nhưng mà anh cần nhiều tiền như thế để làm gì kia chứ?
Tới rạng sáng anh đóng máy tính lại, lặng lẽ ngồi trên thảm trải sàn lẩm bẩm gì đó mà cô không nghe rõ.
Sau đêm bận rộn ấy, Tạ Khương Qua biến mất gần một ngày, mãi đến bảy giờ tối mới quay lại.
Vừa gặp anh đã hôn trán cô, dịu dàng cất giọng mời cô dùng bữa tối.
Nhìn Tạ Khương Qua đang ngơ ngác ngắm tháp Tokyo hiện tại, Tô Mạt Lệ nghĩ có


⬅ Trước Tiếp ➡