⬅ Trước Tiếp ➡

mắt khoanh tay, lạnh lùng nói.
"Vâng." Tô Mạt Lệ vẫn rất nghe lời mà làm theo ý anh.
Quay lại ngắm khuôn mặt hoàn hảo như được điều khắc từ cẩm thạch của anh, trái tim cô dường như lỡ một nhịp, cố gắng điều chỉnh lại biểu cảm trên mặt "Cô Tô kia có thần thái thật đấy.
Trông cô ấy giống Từ Nhược Tuyên.
Lúc nãy cơ phó cứ nhìn cô ấy chằm chằm.
Cô Tô xinh lắm, mới cười một cái mà cơ phó kia đã..." "Câm miệng, Tô Mạt Lệ, phụ nữ các cô..." Tạ Khương Qua vẫn nhắm mắt, nhưng hơi thở dồn dập đã bán đứng anh.
"Vâng " Tô Mạt Lệ ngậm miệng.
Thật ra ngoại trừ hám giàu, cô cũng thích giở trò tai quái như những người phụ nữ khác.
Thật ra cơ phó không hề nhìn Tô Vũ chằm chằm mà Tô Vũ cũng chưa từng cười với cơ phó lần nào.
Chắc hẳn cô gái tên Tô Vũ kia có vị trí khác biệt trong lòng Tạ Khương Qua đây mà.
Càng nghĩ, Tô Mạt Lệ càng phiền muộn âu sầụ Tô Vũ chỉ mang theo mỗi quyển hộ chiếu đến trước mặt Tạ Khương Qua.
Vừa gặp mặt, anh đã ra oai phủ đầu, bắt cô xách vali hộ cô gái đi cùng, sau đó còn bắt cô ngồi ghế nhân viên.
Bởi vì uống thuốc cảm nên Tô Vũ vừa đặt lưng lên ghế đã ngủ thiếp, mới chợp mắt một lúc thì lại bị nhân viên ngồi cạnh đánh thức và dẫn tới quầy bar.
Khoảnh khắc Tạ Khương Qua đứng dưới tấm màn trang trí màu vàng nhạt cười với cô, Tô Vũ khẽ giật mình.
Nếu người đứng đó thay bộ vest bằng áo phông và quần ieans bạc màu thì trông chẳng khác gì Khương Qua đẹp trai đến mức khiến con gái phải ghen tị người đã nướng cá cho cô bên bờ sông năm nào.
Tô Vũ đi từng bước về phía anh.
Quả nhiên bệnh tật khiến con người trở nên yếu ớt, mà khi yếu ớt thì người ta thường nhớ về thuở xưa cũ.
Tô Vũ hồi tưởng về năm tháng thanh xuân, khi mà cô vẫn giữ mái tóc xoăn xinh đẹp và Tô Dĩnh vẫn hay ca cẩm cô hết lần này đến lần khác.
Cô ngồi trong căn nhà gỗ nhỏ của Tạ Khương Qua, sai bảo anh làm đủ thứ chuyện và sung sướng khi nhìn vẻ sương cứng trên gương mặt tuấn tú của anh.
Khương Qua là món đồ chơi độc nhất vô nhị của Tô Vũ cô.
Dù anh làm chuyện không tốt với cô thì cô cũng tha thứ.
Bởi vì anh đã mang đến cho cô niềm vui bình dị và đời thường nhất.
Tô Vũ muốn cười và nói với anh rằng Thật ra em rất nhớ anh, không biết tại sao nhưng rất nhớ anh Thấy cô cười, ánh mắt Tạ Khương Qua lập tức lạnh đi.
Anh nói "Tốt lắm, Tô Vũ cô cứ cười như thế năm phút cho tôi " Thế là dòng nước ấm len lỏi trong lòng Tô Vũ lập tức biến mất, thay vào đó là nỗi khó chịu dai dẳng.
Cô nghe lời anh, giữ nguyên nụ cười ấy.
Dù sao số tiền trong xe cũng không ít, cô phải bỏ công sức chứ Trong vòng năm phút, lần đầu tiên Tô Vũ thực sự nhìn kỹ Tạ Khương Qua.
Trước giờ, cô luôn cảm thấy con trai mặc đồ Chanel luôn dị hợm, thế nhưng Tạ Khương Qua mặc bộ vest thời trang cổ viền tối màu trông đẹp chết đi được.
Chính gương mặt anh đã làm nổi bật được nét tinh tế rất riêng của Chanel ấy.
Quả nhiên, trên đời này không có gì kéo dài mãi mãi.
Ngày xưa, dù có đánh chết thì anh cũng không mặc kiểu quần áo thiên về nữ tính thế này.
Tạ Khương Qua bước về phía cô


⬅ Trước Tiếp ➡