Chương 25
lẽ mình cần phải thay đổi sách lược Phải làm cho Tạ Khương Qua chán mình mới được.
Càng ở lâu bên người đàn ông này giây phút nào, cô sẽ càng lún sâu khó thoát, cuối cùng biến thành cả ngày miệng chỉ biết lẩm bẩm "Tiếu Tạ", trái tim cũng thầm gọi tên anh rồi làm những chuyện điên cuồng vì Tạ Khương Qua như những người phụ nữ khác.
Cô không hiểu tại sao bóng hình Tạ Khương Qua bây giờ lại toát lên vẻ buồn thương đến thế, rõ ràng Tiểu Tạ phải là con người sôi nổi lắm kia mà.
"Anh Tạ." Tô Mạt Lệ khẽ gọi, cô muốn nhắc nhở anh bây giờ gần mười một giờ rưỡi, mười hai giờ họ phải rời khỏi Tokyo, đến lúc nên bắt đầu chuẩn bị rồi.
"Câm miệng " Tạ Khương Qua lạnh lùng quát, chỉ liếc thoáng qua Tô Mạt Lệ rồi lại quay đi.
Tô Mạt Lệ ngoan ngoãn giữ im lặng.
Quả nhiên phụ nữ khi yêu sẽ trở nên ngu xuẩn, nếu không sao cô không nhận ra sự khác thường của anh.
Hình như anh đang đợi ai đó?
Chính xác hơn thì là hình như anh đang đợi điện thoại.
Anh từ một tiếng nhìn điện thoại một lần chuyển thành một phút nhìn những mấy chục lần.
Trong lúc đó, Tiểu Tạ đã làm hai chuyện cực ngốc nghếch.
Một là anh hỏi Giám đốc khách sạn rằng tín hiệu chỗ này có vấn đề gì không, hai là tỏ vẻ bực bội rõ rệt khi gọi thử mấy cuộc mà vẫn ngon nghẻ.
Đương nhiên tín hiệu ở đây không làm sao cả, mà điện thoại của anh cũng đâu phải là đồ trang trí.
Một phút trước mười một giờ rưỡi, cuối cùng điện thoại anh cũng đổ chuông.
Anh chẳng kịp đợi nửa giây đã vội vã bắt máy.
Có lẽ người gọi đến không phải là người anh muốn chờ cho nên giọng anh hờ hững, thái độ cũng lạnh nhạt.
Cúp điện thoại, Tạ Khương Qua vẫn ngẩn ngơ như khi nãy.
Một lúc sau anh vừa đứng dậy thì điện thoại lại đổ chuông.
Lần này, anh không vội vàng nghe máy ngay mà bình tĩnh cúi đầu nhìn màn hình điện thoại, rồi cầm lấy chậm rãi bước đến bức tường thủy tinh mới bắt máy.
Đúng mười hai giờ, Tô Mạt Lệ trông thấy một người phụ nữ xuất hiện trên chuyên cơ của Tạ Khương Qua.
Người đó chính là Tô Vũ cô gái cùng họ với cô.
Máy bay chậm rãi cất cánh, đạp lên những ngọn đèn óng ánh của Tokyo với tư thế của kẻ bề trên.
Có người miêu tả Nhật Bản là đất nước của kiếm và hoa cúc.
Ngọn gió và màn sương sinh ra từ kiếm và hoa cúc ấy khoác vẻ lạnh lùng xa cách lên những ngọn đèn kia.
Tô Mạt Lệ lặng lẽ quay đầu nhìn cô gái ngồi trên ghế giữa hai nhân viên ở hàng saụ Tô Vũ đang nhắm mắt tựa đầu vào ghế, đôi môi mím chặt, mang lại cảm giác từa tựa cảnh đêm lung linh ánh đèn bên ngoài.
Chuyên cơ của Tạ Khương Qua thuộc cỡ trung bình, có bốn ghế dành cho chủ và tám ghế cho nhân viên, phần không gian còn lại thì lắp đặt thiết bị giải trí.
Trước giờ Tạ Khương Qua luôn cấm phụ nữ ngồi ghế chủ, anh luôn đối xử với phụ nữ như thể đối phương chỉ là lữ khách qua đường, cuối cùng mỗi người đi một ngả.
Đến điểm cuối, người thực sự rời đi sẽ là mình phải không, người cùng mang họ Tô nhưng tên Mạt Lệ Trực giác của phụ nữ luôn chính xác.
Khi cô gái tên Tô Vũ kia xuất hiện, Tô Mạt Lệ biết tiếp theo mình phải chào tạm biệt Tạ Khương Qua rồi.
"Tô Mạt Lệ, quay đầu lại " Tạ Khương Qua nhắm